Khi linh võng được kết nối bình thường, nhóm tạm thời của bọn họ bắt đầu nhộn nhịp trở lại, cả đám điên cuồng gào tên Sở Tinh Lan.
Tôm hùm đất: [Đến rồi đây đến rồi đây! Sở Tinh Lan ngươi đang ở đâu? Từ lúc rơi xuống ta chẳng tìm thấy ngươi, gửi định vị xem nào, ta sẽ lập tức qua đó tìm ngươi. Nơi này rất nguy hiểm, cẩn thận một chút.]
Minh Tích Nguyệt vẫn như vậy, luôn muốn mình là người đầu tiên tìm thấy Sở Tinh Lan.
Đại sư huynh: [ Vừa nãy bọn ta mới đại chiến với không ít yêu vật, giờ mới tụ họp. Tiểu sư đệ, còn thiếu mỗi ngươi thôi, chờ đại sư huynh qua đó giải cứu.]
Sở Tinh Lan: [ Ta ở gần nơi giống kiểu tế đàn, chỗ này còn có ma tôn nữa.]
Lâm Hi: [ Ta không muốn qua đó! Qua đó có khác gì tự chui mình vào lưới đâu chứ! (ngất xỉu) ]
Tôm hùm đất: [ Ngươi không có quyền lựa chọn! Theo ta qua đó giải quyết sạch sẽ cái mớ nợ tình của ngươi cho ta! Nếu không thì, chúng ta ám sát hắn! Ta không muốn ngày nào cũng phải đi xách ngươi về! ]
Lâm Hi: [ Suy cho cùng cũng là ta phụ hắn trước, không cần phải hô đánh hô giết người ta thế đâu. ]
Tang Tịnh Viễn: [ Chậc. ]
…………
Mấy người nói chuyện rất sôi nổi, trông vui vẻ tưng bừng thế này chắc không có ai bị thương rồi, Sở Tinh Lan cũng yên tâm hơn nhiều.
\”A Hi sắp qua đây à? Vậy ta không đi nữa, hay là đạo hữu đồng hành cùng ta đi. Trong này ngươi cứ giả vờ như ta không phải ma tu, mà chỉ là một tán tu.\” Lâu Hạ liếc thấy sự tồn tại của Lâm Hi, bọn họ đang vội vàng tìm đến chỗ Sở Tinh Lan, thế là hắn thẳng thừng mặt dày đi theo cậu, rồi lại nghi ngờ tình cảm giữa hai người bọn họ, \”Mà cũng phải nói, hắn thích mỹ nam tử như thế, các hạ cũng không tệ, giữa các ngươi chắc không phát sinh ra tình cảm vượt giới hạn nào chứ?\”
Tu sĩ Hợp Hoan Tông ai ai cũng có ngoại hình đẹp, còn không kiêng kỵ gì, khiến cho Lâu Hạ lúc nào cũng phải đau đáu đề phòng, lo sợ Lâm Hi bị bọn họ dạy hư.
Sở Tinh Lan người này có thân phận ở cả hai tông, lại còn đẹp, đương nhiên cũng trở thành tình địch trong mắt hắn.
Sở Tinh Lan cực kỳ sốc trước cách suy nghĩ của hắn: \”Ngươi điên à? Ta và Minh Tích Nguyệt đã là đạo lữ rồi còn có thể có ý nghĩ gì với hắn được nữa? Đạo đức đâu?\”
\”Ma tu bọn ta trước nay không biết hai chữ đạo đức biết thế nào.\”
Ma tôn Lâu Hạ đuối lý nhưng cứng miệng.
\”Chỗ ta còn có không ít nghiên cứu về Vu tộc, ta có thể trao đổi tình báo.\”
Vốn dĩ Sở Tinh Lan muốn từ chối, nhưng ma tôn hắn thực sự đã biết quá nhiều, thế là hai người bị ép đồng hành cùng nhau.
Sở Tinh Lan hỏi chuyện Vu tộc biết mất có phải là sự thật, gần đây cậu lúc nào cũng gặp phải không ít người kỳ lạ dùng Vu thuật.
\”Vu tộc đã biến mất? Vu tộc thuần huyết đã chết trong Vô Lượng kiếp rồi, chuyện này không cần nghi ngờ. Nhưng Vu tộc không hoàn toàn biến mất, trước đây giữa Nhân tộc và Vu tộc từng thông hôn, có một bộ phận nhỏ mượn vận khí của hân tộc nên đã sống sót sau đại nạn.\” Lâu Hạ nói đến một chuyện mà Sở Tinh Lan không chú ý đến: \”Cho dù không có bí bảo, bản thân bọn họ cũng đã sở hữu đủ kiểu Vu thuật kỳ kỳ quái quái, là năng lực thiên phú thần thông của họ. Còn một số người liên quan đến Vu tộc, có biết một chút Vu thuật cũng là chuyện bình thường.\”