Lừa người khác thì Sở Tinh Lan còn ngại trong lòng, chứ lừa Tạ Linh Hoa thì cậu không khách khí đâu.
Mạnh dạn mà lừa! Lùa hắn vào chỗ chết luôn! Nhân tiện trả thù chuyện hắn lúc nào cũng muốn chùm bao Sở Tinh Lan bắt về Cực Lạc Các.
Của này bị Sở Tinh Lan lừa một vố chưa chắc đã tức giận, nói không chừng hắn còn thấy sướng.
Chúng đồng môn đều nhìn ra Sở Tinh Lan đã tìm ra con bò dò đường, âm thầm mặc nhận không lên tiếng.
\”Sao ta cảm thấy ngươi đang lừa ta nhỉ?\”
Tạ Linh Hoa trầm tư phút chốc, cứ cảm thấy người Thiên Diễn Tông xưa nay dựa vào nắm đấm nói chuyện đột nhiên dễ dàng đưa đồ cho hắn, chắc chắn đang ấp ủ âm mưu gì đó.
\”Nhưng nếu là ngươi thì không phải không thể, ta đồng ý xông pha vào nguy hiểm.\”
Thích cảm giác sảng khoái thế này ghê.
Tạ Linh Hoa vừa lên cơn, đám thuộc hạ phía sau lập tức điên cuồng ngăn cản hắn.
\”Đại nhân không được đâu! Chắc chắn có âm mưu! Lần này chúng ta ra ngoài không thể hành động lỗ mãng được.\”
\”Sắc đẹp làm mờ mắt! Sắc đẹp làm mờ mắt!\”
\”Câm miệng! Bản các chủ ta tự có tính toán.\”
……….
Tạ Linh Hoa lấy được thứ hắn cần, lúc nhìn bản đồ quả nhiên sắc trở nên không đúng.
\”Quả nhiên, cái người cho ta bản đồ đó cũng là hàng giả. Ngay cả Cực Lạc Các mà cũng dám lừa, đúng thật là tiểu nhân đê tiện.\”
Cực Lạc Các đê tiện gặp phải tiểu nhân bỉ ổi.
Tạ Linh Hoa vẫn không nỡ rời đi, chưa chết tâm gặng hỏi thêm: \”Điều kiện để ngươi và Minh Tích Nguyệt hòa li, theo ta về Cực Lạc Các là gì?\”
Sở Tinh Lan đảo mắt trắng: \”Tình cảm không thể giao dịch, từ chối.\”
Sau đó Sở Tinh Lan mặc kệ hắn luôn.
Tạ Linh Hoa lấy được thứ hắn cần rồi mà vẫn không chịu đi, bóng dáng bọn họ đứng trên cây gần đó thoắt ẩn thoắt hiện.
Bày ra dáng vẻ không chùm bao được Sở Tinh Lan thì không chịu đi.
Minh Tích Nguyệt: \”Hay là giết luôn đi, ta sẽ hủy thi diệt tích sạch sẽ.\”
Gần đó có kẻ ngấp nghé cậu không chịu đi, Sở Tinh Lan cảm thấy sự trong sạch của mình khó mà giữ được, rất nhanh đã đưa ra quyết định.
\”Các vị, ngồi vững nhé. Ta sắp bắt đầu khởi rồi đây.\”
Sở Tinh Lan móc ra một miếng linh phù dán vào con thuyền nhỏ, trong nháy mắt, thuyền nhỏ đạp gió rẽ sóng, tốc độ gần như bay lên, rất nhanh đã biết mất khỏi mặt hồ, bỏ xa đám người Tạ Linh Hoa lại phía sau.
Sắc mặt Tạ Linh Hoa bỗng chốc lạnh xuống.
\”Đuổi theo!\”
Cực Lạc Các đuổi theo phía con thuyền nhỏ biến mất.
\”Sở sư đệ, ngươi làm giao dịch với hắn thì cẩn thận một chút, Cực Lạc Các không nằm trong phạm vi quản lý của tu chân giới.\” Sau khi bỏ xa Tạ Linh Hoa, Tang Tịnh Viễn mới từ từ tra kiếm vào vỏ, nhắc nhở Sở Tinh Lan đừng buông lỏng cảnh giác với người khác, \”Những thủ đoạn hèn hạ của hắn, tu sĩ chính đạo như ngươi không chịu nổi đâu, không thể không đề phòng.\”