Sở Tinh Lan chống cằm, ngồi bên cạnh Minh Tích Nguyệt: \”Tích Nguyệt, ngươi muốn biết ta từ đâu tới không? Thật ra…\”
Thật ra ta xuyên việt tới.
Không hiểu sao, Sở Tinh Lan không muốn tiếp tục giấu giếm Minh Tích Nguyệt nữa, cánh cửa lòng luôn đóng kín cũng đang từ từ mở ra vì y. Hiếm khi chịu thu gai nhọn, không còn đâm chích tôm hùm đất nữa.
Lời còn chưa kịp thốt ra, Minh Tích Nguyệt đã nhanh tay bịt miệng Sở Tinh Lan lại, không cho cậu nói: \”Không được nói! Mau im lặng! Ta rất vui vì ngươi tin tưởng ta như vậy, nhưng đây không phải nơi thích hợp để nói chuyện đại sự.\”
Sở Tinh Lan chớp chớp mắt, không hài lòng khi bị bịt miệng, đưa tay định gỡ tay Minh Tích Nguyệt ra, nhưng phát hiện ra sức y quá lớn, không thể gỡ nổi.
Rõ ràng Minh Tích Nguyệt luôn muốn biết quá khứ của cậu, giờ lại không cho nói, là đang giở trò gì?
Minh Tích Nguyệt nhìn cậu với ánh mắt dịu dàng mà kiên định, cho đến khi cậu chịu ngoan ngoãn dừng lại mới thôi: \”Trong bí cảnh nhiều người, tai vách mạch rừng, không cần gấp. Ta có đủ thời gian và kiên nhẫn chờ ngươi từ từ kể cho ta nghe, đó là bí mật thuộc về riêng chúng ta.\”
Minh Tích Nguyệt đoán, có lẽ quê hương của Sở Tinh Lan ở một nơi cực kỳ xa xôi trong tu chân giới, thậm chí là chốn mà bọn họ không thể nào đặt chân tới, ngoài ý muốn bị đưa tới nơi này.
Tu chân giới quá nguy hiểm, mỗi tu sĩ đều tâm tư thâm sâu. Nếu bị người khác biết được những chuyện không nên biết, sẽ đem tới nguy hiểm cho Sở Tinh Lan.
Minh Tích Nguyệt nghĩ tới đây, lại càng thấy đau lòng.
Sở Tinh Lan khi mới đến đây chỉ là thiếu niên mười mấy tuổi, vậy mà phải rời xa phụ mẫu, một thân một mình gắng gượng sinh tồn ở nơi xa lạ này.
Nghĩ đến đây, y càng thêm khinh bỉ Trang Hạc, kẻ vốn nên là vị trưởng bối đầu tiên mà Sở Tinh Lan có thể tin cậy sau khi tới đây, vậy mà lại mang đến đầy rẫy những tổn thương.
Đáng ra Sở Tinh Lan là một thiếu niên hồn nhiên vô tư, lại bị buộc phải trở thành một con nhím không dám tin tưởng ai, ai đến gần cũng bị cậu đâm cho máu me be bét.
Minh Tích Nguyệt dần dần nhận ra mục đích thật sự mà Sở Tinh Lan nỗ lực tu luyện.
Minh Tích Nguyệt nhẹ nhàng buông tay, lòng bàn tay lưu luyến lướt qua môi Sở Tinh Lan, lời nói ôn nhu như lời thì thầm bên tai, vấn vương nhưng tràn đầy kiên định: \”Ngươi muốn phi thăng, vậy ta sẽ giúp ngươi cưỡi mây lên trời thành tiên! Muốn làm gì thì cứ thả sức làm, không ai có thể ngăn cản ngươi. Ta sẽ luôn bên ngươi, trợ giúp ngươi.\”
Sở Tinh Lan đã tỏa sáng rực rỡ trong tu chân giới, y tuyệt đối sẽ không trở thành gánh nặng kéo chân Sở Tinh Lan, mà muốn cùng cậu song hành, cùng phi thăng lên tiên giới.
Minh Tích Nguyệt nghĩ đến việc tu vi Sở Tinh Lan chỉ trong một năm đã đạt đến nguyên anh trung kỳ, còn mình thì mới phân thần kỳ, bỗng dưng cảm thấy áp lực ngập tràn.
Y cũng phải nỗ lực tu luyện mới được, bằng không đến lúc đạo lữ phi thăng rồi mà y còn kẹt ở đây, chẳng phải sẽ thành yêu xa bị người ta đào góc tường sao!