Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà 1 – Chương 88: Tâm ma của Sở Tinh Lan – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà 1 - Chương 88: Tâm ma của Sở Tinh Lan

Tên chương gốc là \’Có sắc tâm, nhưng không có gan làm\’, nhưng nội dung liên quan đến tên chương chỉ chiếm một phần rất nhỏ nên mạn phép được đổi tên chương. Nhiều lúc thấy tác giả đặt tên chẳng liên quan đến nội dung mấy =))

\”Đây là đâu? Tu chân giới có nơi thế này sao? Sao ta chưa thấy bao giờ vậy?\”

Minh Tích Nguyệt chưa từng thấy cảnh tượng như vậy, một thành trì của phàm nhân vạn nhà sáng đèn, yên bình phồn hoa, hoàn toàn khác với phong cảnh lạnh lẽo của giới tu chân, khiến y kinh ngạc không thôi.

Tu chân giới mà cũng có nơi y chưa từng đi qua, mà phong tục còn khác biệt rất lớn nữa.

Minh Tích Nguyệt phi kiếm lơ lửng bên ngoài một khung cửa sáng rực, lén nhìn vào, thấy Sở Tinh Lan đang ngồi bên bàn, lặng im ngắm nhìn hai người trước mặt.

Dưới ánh đèn, Sở Tinh Lan càng toát ra vẻ lạnh nhạt, ánh mắt trong trẻo như suối lạnh, nhìn mọi thứ trước mặt không nói lời nào, như thể đang chờ đợi điều gì đó.

Trước mặt cậu là một đôi nam nữ, dịu dàng ấm áp, ánh mắt hiền từ.

Hai người xa lạ do tâm ma hóa thành ấy có vài phần tương tự với Sở Tinh Lan, nếu đoán không sai thì hẳn là phụ mẫu của cậu.

Tâm ma này thật gian trá, dám mạo danh cha nương của Sở Tinh Lan, dùng tình thân để làm loạn lòng cậu, quả là kế hoạch không tệ.

Minh Tích Nguyệt mặt lạnh nhìn tâm ma: \”Đây chính là tâm ma luôn quấy nhiễu Tinh Lan sao?\”

Y cảm nhận được tâm trạng kích động của Sở Tinh Lan, lập tức đứng ngồi không yên, quyết định ra tay nhúng vào tâm ma của cậu.

Minh Tích Nguyệt phá cửa mà vào, tiếng kính vỡ loảng xoảng vang vọng, hệt như ngày trước y vô tình đâm vào thế giới của Sở Tinh Lan, khiến vận mệnh hai người ràng buộc lấy nhau.

\”Tinh Lan, ta đợi mãi không thấy ngươi, ta tới tìm ngươi đây.\”

Phụ mẫu tâm ma thấy người lạ xông vào cũng chẳng kinh hãi, tựa như đã dự liệu trước, còn nhiệt tình mời y ngồi:

\”Bạn của Tinh Tinh sao? Còn chơi trò cosplay nữa, bảo sao chơi thân được vậy, mau vào đi.\”

Minh Tích Nguyệt thầm nghĩ: Tâm ma này đúng là muốn tấn công bằng đường mềm, Sở Tinh Lan vốn ăn mềm không ăn cứng, nói không chừng còn thật sự bị lay động.

Sở Tinh Lan chỉ yên lặng ngồi đó, khi thì kích động, khi lại trầm mặc, không nói gì.

Minh Tích Nguyệt ngồi xuống bên cạnh Sở Tinh Lan, lén đưa tay nắm lấy tay cậu dưới gầm bàn, đầu ngón tay nhẹ vuốt lòng bàn tay cậu, như muốn kéo thần trí cậu trở lại.

\”Tinh Lan, đây chỉ là ảo ảnh, tâm ma sẽ khiến ngươi mê đắm trong ảo cảnh, đừng để chúng lừa được.\”

Nếu như Sở Tinh Lan thật sự đắm chìm trong đó, y cũng chỉ có thể đích thân ra tay giết tâm ma, cứu người mình thương, không thể để mất đạo lữ được.

Thanh linh kiếm sau lưng Minh Tích Nguyệt bắt đầu nóng lên, như muốn rút khỏi vỏ chém thẳng tâm ma, dứt khoát cứu lấy Sở Tinh Lan.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.