Thiên lôi dốc hết sức cũng không thể nào đánh bại được hai người bọn họ, đối mặt với hai tu sĩ phối hợp ăn ý, nó đành bó tay chịu thua.
Cậu và y quen biết đã lâu, từng đối chiến vô số lần, quá hiểu rõ đường lối công pháp của đối phương. Công pháp phối hợp tựa như trong ta có ngươi, trong ngươi có ta.
Dưới uy lực của thiên lôi, dù cậu và y cũng bị thương nhẹ, nhưng cuối cùng vẫn vượt qua nguy hiểm thành công độ qua lôi kiếp.
Thiên lôi nhịn không được, phun ra một câu:
[Còn dám nói các ngươi chỉ từ tử địch biến thành chí hữu? Không biết bản thân có tình cảm gì à! Trong tu sĩ giới, tiểu đạo lữ còn chẳng có mấy đôi ăn ý như hai ngươi! Đúng là ngang bướng!]
Sở Tinh Lan: \”…\”
Cậu nghi ngờ thiên lôi đang ám chỉ cậu, nhưng lại không có bằng chứng.
Đáng giận, thiên lôi sao lại có linh trí, còn biết mỉa mai?
Thiên lôi kiếp vừa qua, đám mây đen tụ trên đỉnh đầu hai người cũng đang dần tiêu tán, thiên lôi chuẩn bị dọn dẹp hành trang rời đi.
[Chúc mừng hai vị thuận lợi vượt qua thiên lôi kiếp, lần sau độ kiếp ta sẽ lại đến bổ cho, lần sau sẽ mạnh hơn đó, mong chờ nhé! Cố lên, đừng chết trong tâm ma kiếp nha.]
Mây đen tản đi, cầu vồng tái hiện, trời quang mây tạnh.
Thiên lôi âm thầm đến, lại âm thầm đi, chỉ còn lại tâm ma kiếp đang cấp tốc ngưng tụ.
Phương xa ánh đỏ bừng lên, điềm báo tâm ma kiếp lần này sẽ cực kỳ hung hiểm.
Đại sư huynh nhìn Sở Tinh Lan độ kiếp ngày càng hung hiểm, trong lòng bất an, muốn tiến lên giúp đỡ mà không thể, chỉ đành canh giữ đề phòng đám người xung quanh đang rình rập.
Sở Tinh Lan và Minh Tích Nguyệt ngồi trị thương ngay tại chỗ, chuẩn bị nghênh đón tâm ma kiếp.
Trận thiên lôi vừa rồi đánh cho y phục hai người rách bươm, loang lổ, để lộ lớp da trắng ngần bên dưới, cảnh tượng như vén rèm liếc mắt, vừa thảm hại vừa câu người.
Thừa lúc tâm ma kiếp còn đang ngưng tụ, hai người vội thi triển pháp thuật đổi y phục, giữ lấy thể diện trước khi bước vào kiếp nạn.
Tu tiên đúng là tốt, thay đồ không cần tự mình động tay.
Sở Tinh Lan tính thiêu hủy đống y phục rách nát này, không muốn lưu lại lịch sử đen tối.
Ngọn lửa mới vừa bùng lên, đã bị Minh Tích Nguyệt ngăn lại, sống chết không cho đốt, còn mặt dày đòi cậu tặng cho y.
\”Cho ta đi, ta muốn. Y phục tốt như vậy, sao lại lãng phí? Là tu sĩ phải biết tiết kiệm chứ.\”
Sao lại vứt chứ?!
Phí của trời thế này, chẳng thà cho y giữ, ngày nào đó Sở Tinh Lan bế quan mấy chục năm, y còn có cái để mà lấy ra ngắm nghía nhớ mong.
Cha y khi xưa nhớ nhung nương y bế quan, cũng thường ngẩn người ôm thanh kiếm cũ nàng để lại. Trước kia Minh Tích Nguyệt không hiểu cha mình bị cái gì nữa , giờ thì hiểu rồi.