Sở Tinh Lan hài lòng nhìn kiệt tác của mình.
Thần thức hóa thành khốn tiên tác buộc trên cổ tay của Minh Tích Nguyệt, sợi giây màu hồng hiện rõ lên lớp da trắng sứ của y, cộng thêm khuôn mặt yêu nghiệt ấy trông cực kỳ đẹp.
Không thể không nói, Minh Tích Nguyệt hợp màu đỏ nhất.
Minh Tích Nguyệt giống như màu đỏ, nhiệt tình như lửa, mỹ lệ mà lại dồi dào sức sống, lúc nào cũng bám theo Sở Tinh Lan, cậu rất thích.
Thông thường nguyên thần bị thần thức người khác trói buộc sẽ rất khó chịu, nhưng đây là thần thức của Sở Tinh Lan hóa thành, nó trói y chặt như thể hai người đang mơn trớn quấn lấy nhau vậy.
Minh Tích Nguyệt thấy ánh mắt Sở Tinh Lan cứ dán chặt lên mình, trong lòng bừng tỉnh, mắt cười híp lại: \”Tinh Lan, thì ra ngươi thích kiểu này. Ta có đẹp không?\”
Y nhớ đến trong tàng thư các Hợp Hoan Tông có vài quyển ghi một số chiêu thức tương tự, trước giờ chưa mổ xẻ kỹ, để lát nữa rảnh sẽ lật lại xem tham khảo.
Sở Tinh Lan gật đầu: \”Đẹp đấy, ngươi rất hợp màu đỏ.\”
\”Vậy sau này ta sẽ mặc màu đỏ nhiều hơn.\”
Minh Tích Nguyệt chẳng biết đây là lần thứ bao nhiêu cảm ơn cha nương đã sinh ra y đẹp như này, chắc chắn sớm muộn cũng sẽ khiến Sở Tinh Lan mê mệt, dẫn người về thành hôn.
Y hoàn toàn tình nguyện bị Sở Tinh Lan ràng buộc, muốn trói hai người chết dính lấy nhau, chẳng ngại ngần dịch sát người cậu cọ lên cọ xuống.
\”Ngươi có thể trói ta vào người ngươi, như thế tốt hơn. Dù ngươi không trói ta, ta cũng sẽ không làm gì ngươi.\”
Minh Tích Nguyệt chẳng bao giờ quan tâm đến hoàn cảnh, hễ ở gần Sở Tinh Lan là lại muốn hôn cậu.
Y còn chưa thử hôn trong thần thức, không biết có khác gì hôn ngoài đời không nhỉ?
Ý nghĩ ấy vừa lóe lên, y không thể kiềm chế, muốn hôn lên gò má, còn chưa kịp làm gì thì Sở Tinh Lan đã nhanh tay ấn chặt cái đầu háo hức của y.
\”Đừng nghịch, bây giờ là lúc nào rồi, ngươi sắp bị hại chết đến nơi mà còn nghĩ đến hôn.\”
Sở Tinh Lan thậm chí nghi ngờ, nếu có một ngày Minh Tích Nguyệt phải chết, vậy rất có khả năng là chết do sắc dục, lúc hấp hối cũng phải hôn cậu một cái.
Ngay bên cạnh mà không thể hôn, Minh Tích Nguyệt bèn dùng tới mỹ nhân kế và khổ kế, vẻ mặt đáng thương làm người ta không nỡ từ chối.
\”Chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu. Hôn một cái, cho ta hôn một cái thôi!\”
Sở Tinh Lan lắc đầu, nghĩ thần thức quá nhạy cảm, thôi bỏ đi, hôn hít trong này một khi buông lỏng sẽ thực sự thành thần giao mất.
\”Không cho, nhịn đi. Còn thế nữa ta sẽ trói chân ngươi lại, cho ngươi quằn quại dưới đất, lúc đấy ngươi sẽ thật sự biến thành tôm hùm đất.\”
Dùng thần thức cần tâm tịnh khí hòa, không thể có quá nhiều tạp niệm.
Mỗi lần hôn với Minh Tích Nguyệt, trái tim Sở Tinh Lan lại đập thình thịch, đầu óc bay bổng.