\”Chuyện ta muốn làm ngươi không cản được, Minh Tích Nguyệt, ngươi không cản nổi ta đâu.\”
Giờ đây Sở Tinh Lan biết rõ thần thức của Minh Tích Nguyệt rất có thể sẽ gây bất lợi cho cậu, nhưng vẫn như mọi khi, không ai có thể cản trở quyết định của cậu.
\”Ta đã đến rồi, ngươi làm gì được ta? Ngươi đuổi ta ra ngoài, thần thức của ta bị thương thì sao? Ngươi nỡ à?\”
Hiếm khi Sở Tinh Lan tỏ ra vô lại, đôi mắt lấp lánh ánh nước mỉm cười nhìn y, giống như ngày xưa bọn họ cùng nhau giở trò vô lại.
Minh Tích Nguyệt không nỡ để thần hồn cậu bị thương đâu.
Ý nghĩ này vừa lướt qua, tựa như có một tia sét đánh thẳng vào đầu trái tim cậu, Sở Tinh Lan nghi ngờ mình đôi khi ỷ vào sự bao dung của Minh Tích Nguyệt, muốn làm gì thì làm.
Đây chẳng phải được sủng mà kiêu à?
Vừa nghĩ đến cụm từ này có thể áp dụng vào một trai thẳng sắt thép như cậu, Sở Tinh Lan sắp vỡ vụn luôn rồi.
Đột nhiên Sở Tinh Lan hoài nghi bản thân đã cong trong vô thức, cậu thực sự bị Minh Tích Nguyệt mê mẩn đến thần hồn điên đảo, cong vòng như nhang muỗi rồi.
Đã xuyên không, tu tiên, người cũng cong luôn, đúng là mùa vụ bội thu!
\”Ngươi cái người này đúng là! Sao không biết quý trọng bản thân mình vậy!\”
Minh Tích Nguyệt hơi tức giận, cảm thấy lúc nào Sở Tinh Lan cũng không màng nguy hiểm xông pha, không biết thương tiếc tính mạng của bản thân mình, luôn khiến người khác lo lắng.
Y ép đến gần Sở Tinh lan, thân hình cao lớn che phủ cậu, kết hợp với biển máu ghê rợn đằng sau y, trông cảm giác áp bức vô cùng mãnh liệt.
Cách tay rắn chắc của y ôm chặt lấy eo Sở Tinh Lan, không cho cậu trốn, tựa như một lồng giam hình người vây cậu trong lòng mình, ánh mắt dồn ép, như muốn cho Sở Tinh Lan biết một bài học đến khi chừa mới thôi.
\”Vậy người có biết ngươi đang ở nơi rất nguy hiểm không? Đây là địa bàn của ta, nếu ta muốn làm gì ngươi, đến phản kháng ngươi cũng không làm được.\”
Sở Tinh Lan, ta luôn có ý nghĩ không chính đáng với ngươi, biết rõ là vậy, ngươi cũng nên đề phòng ta một chút.
Nếu không một ngày nào đó bị ta ăn sạch sẽ rồi, có hối hận cũng không kịp đâu.
Ngươi thế này cứ như đã biết rõ tâm ý của ta, nhưng vẫn cố ý xông đến đây, khiến ta hoang mang suy nghĩ xem rốt cuộc ngươi có ý gì vậy.
Thâm tâm Minh Tích Nguyệt lại biết rõ, Sở Tinh Lan vô cùng tin tưởng y mới không màng tất cả tiến vào trong thần thức của y cứu y, suy nghĩ này khiến lòng y cực kỳ vui vẻ.
Ta quả nhiên là người mà Sở Tinh Lan tin tưởng nhất!
Không ai có thể vượt qua ta!
Minh Tích Nguyệt như một thợ săn khóa chặt tầm nhìn trên người Sở Tinh Lan, dục vọng nuốt chửng hiện rõ trong đôi mắt khiến thân người rùng mình, tựa như bão táp mưa giông đang chực chờ họ.