Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà 1 – Chương 76: Minh nguyệt tinh thần giao hòa – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà 1 - Chương 76: Minh nguyệt tinh thần giao hòa

\”Chuyện gì vậy?\”

Sở Tinh Lan thầm nghĩ, giờ phút này còn có chuyện quan trọng gì đến mức phải hỏi cho bằng được?

Chẳng lẽ y thấy bí cảnh hoa rơi như mưa, khung cảnh hữu tình, nhân tiện tỏ tình?

\”Ngươi đâu phải kiểu người quanh co, có gì thì nói ra đi, ta trả lời được thì trả lời, không được thì thôi.\”

Minh Tích Nguyệt đưa tay nhấc cành cây có gai chắn trước mặt lên, không để nó đâm vào Sở Tinh Lan, cánh hoa rơi xuống vương trên tóc cậu.

Y đang nghĩ cách hỏi thế nào.

Sở Tinh Lan chui qua cành cây, ngước nhìn thiếu niên đang cầm cành cây: \”Ngươi đùa ta đấy à?\”

Minh Tích Nguyệt nói: \”Tinh Lan, hình như ngươi rất ít khi tin tưởng người khác, cũng chẳng thấy ngươi có bạn bè gì, đúng không?\”

Suốt bao lâu nay y chưa từng nghe nói Sở Tinh Lan thân thiết với ai trong giới tu chân, luôn một thân một mình, giờ đến cả đồng môn cũng cực kì cảnh giác.

Y thực sự hiếm thấy có ai sống trong thế giới này mà gần như không có chút quan hệ xã hội nào.

Sở Tinh Lan đáp: \”Từng có, giờ thì không. Nếu phải nói thì, giờ ngươi cũng tính là một người bạn, dù ta thấy ngươi cũng chẳng giống muốn làm bạn.\”

Minh Tích Nguyệt chỉ muốn kết hôn với cậu.

Ở thế giới trước cậu có không ít bạn bè, nhưng ở tu chân giới thì không dám kết giao.

Sở Tinh Lan lăn lộn bao năm trong tu chân giới đầy rẫy âm mưu thủ đoạn, bị đâm sau lưng không biết bao lần, vết thương cũng chằng chịt. Ở nơi không có pháp luật trật tự như thế này, cậu không có cảm giác an toàn, càng không dám tin tưởng ai.

Lâu dần, trong mắt người khác, Sở Tinh Lan trở thành kẻ kỳ quái thích đi một mình, tính tình quái gở.

Nhưng điều đó không quan trọng.

Dường như chỉ có như vậy, một người đầy thương tích như cậu mới không bị tổn thương nữa.

Minh Tích Nguyệt nghiêng đầu nhìn Sở Tinh Lan, đôi mắt như suối ấm mờ sương, phản chiếu hình bóng cậu, như muốn khắc sâu dáng hình ấy vào tận đáy tim: \”Vậy còn ta? Ngươi có tin tưởng ta không?\”

Sở Tinh Lan không tin người khác, vậy còn y?

Y trong mắt Sở Tinh Lan có đáng để tin tưởng không?

Hay cũng chỉ như những người khác, không có gì khác biết, chỉ là một người khách qua đường trong hành trình tu tiên dài đằng đẵng, theo thời gian mà bị lãng quên?

Minh Tích Nguyệt không cam tâm.

Y không muốn giống như người khác, đến cả niềm tin trong lòng Sở Tinh Lan cũng không chiếm được.

Minh Tích Nguyệt hỏi thẳng, y nôn nóng muốn biết vị trí của mình trong lòng Sở Tinh Lan.

Y cũng chẳng hy vọng gì nhiều, một con tôm hùm đất thường xuyên đối đầu với Sở Tinh Lan, còn mong được đánh giá tốt gì chứ?

Minh Tích Nguyệt bất giác hơi chột dạ, rõ biết mình xấu tính thế nào, sao còn cố chấp muốn hỏi điều rõ như ban ngày?

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.