Đối mặt với đám đồng môn chính nghĩa khí thế bừng bừng xông tới, Sở Tinh Lan và Minh Tích Nguyệt bỗng dưng cảm thấy vô cùng xấu hổ.
Đặc biệt là lúc này, Sở Tinh Lan còn đang giả nữ, đóng vai nữ tu.
Chơi dại rồi.
Minh Tích Nguyệt cảm thấy hình như mình dính phải lời nguyền cứ hôn là bị người ta vây xem.
Tại sao lần nào hôn cũng bị người quen bắt gặp chứ!
Bí cảnh rộng thế này mà cũng có thể đụng mặt người quen, xem ra bí cảnh cũng chẳng ra làm sao.
Đám đồng môn lập tức xông lên, kéo Sở Tinh Lan ra phía sau bảo vệ, không cho Minh Tích Nguyệt tới gần, ánh mắt đầy lưỡi dao chỉ trích nhìn về phía y: \”Cô nương, đừng sợ. Có bọn ta ở đây sẽ không để tên háo sắc kia làm càn.\”
Minh sư thúc! Trông ngươi mặt người dạ thú thế kia, không ngờ lại thật sự là loại người này!
Thật đáng thương, cô nương chắc bị dọa sợ lắm rồi.
Tang Tịnh Viễn và đại sư huynh Cát Kiếm Bình lập tức triệu hồi pháp khí, đồng thời tấn công Minh Tích Nguyệt, ý đồ thanh lý môn hộ rõ rành rành.
\”Minh sư thúc, thượng lộ bình an. Bọn ta sẽ nhặt xác giúp ngươi. Dù hôm nay có tông chủ ở đây, ta cũng tuyệt đối không nương tay.\”
Thấy đồng môn chính nghĩa chĩa mũi kiếm vào mình, Minh Tích Nguyệt triệu hồi linh kiếm ra đỡ, dễ dàng đánh lui bọn họ.
\”Khoan đã, chuyện không như các ngươi nghĩ đâu, ta không làm gì có lỗi với Tinh Lan cả. Tình cảm ta dành cho hắn, trời đất chứng giám. Nếu ta thực sự làm ra chuyện đó, thì ta sẽ bị thiên lôi đánh, chết không tử tế.\”
Tu sĩ phát lời thề xưa nay đều cẩn trọng, thiên đạo sẽ ghi nhớ lời thề ấy.
Sét mãi vẫn chưa đánh xuống, khiến người ta bắt đầu nghi ngờ: Chẳng lẽ thật sự có ẩn tình?
Nhưng mười mấy người bọn họ tận mắt thấy Minh Tích Nguyệt cưỡng hôn người ta, cái đó là thật mà!
\”Các ngươi hôn cũng hôn luôn rồi, chúng ta tận mắt chứng kiến, còn dám giảo biện! Ta biết ngay mấy kẻ tu Hợp Hoan tông không có mấy ai đứng đắn.\” Đại sư huynh vung búa không chút lưu tình, vì sư đệ, hắn quyết định đánh trước rồi tính sau: \”Sư đệ biết rồi chắc cũng không trách ta đâu.\”
Hắn đúng là một người sư huynh tốt!
Về sau nhất định phải khuyên tiểu sư đệ đừng u mê vì tình yêu, tránh xa tên tra nam này!
Hai người đại diện chính nghĩa lại tiếp tục đuổi đánh Minh Tích Nguyệt, đao kiếm loang loáng, các đồng môn còn lại thì lưỡng lự không biết có nên lên đánh phụ không.
Minh Tích Nguyệt hay gây chuyện, ăn đòn như cơm bữa, may mà Sở Tinh Lan kịp thời lên tiếng ngăn lại thảm kịch.
\”Khụ khụ khụ khụ, đại sư huynh, là ta đây, ta là Tinh Lan mà. Hiểu lầm, tất cả đều là hiểu lầm.\”
Sở Tinh Lan đành phải căng da đầu thừa nhận chuyện mình giả nữ.
Ngượng chết đi được.