Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà 1 – Chương 71: Món ăn kinh khủng đến tận cùng – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà 1 - Chương 71: Món ăn kinh khủng đến tận cùng

Trong ánh lửa, lục y cô nương dung mạo xinh đẹp, mắt như thu thủy, trông trầm lặng kín đáo, giống một y tu ẩn cư nơi sơn cốc.

Bộ y phục quen thuộc ấy khiến nét mặt Minh Tích Nguyệt vặn vẹo, y lập tức nhớ lại khoảng thời gian từng ở chung.

Hôm đó, Minh Tích Nguyệt vì một bộ công pháp mà bị người truy sát, không cẩn thận rơi xuống vực, trọng thương tưởng như sắp chết.

Mơ mơ màng màng, y thấy một bóng dáng tựa lá sen lại gần tặc lưỡi như có vẻ ghét bỏ, sau đó mất đi ý thức.

Đến khi tỉnh lại, y phát hiện mình nằm trong một căn nhà gỗ lạ lẫm, bên cạnh là Sở Tinh Lan đang cầm một cây kim to dài, vẻ mặt phân vân không biết nên châm vào chỗ nào, trông mặt như đâm chết thì thôi.

\”Khoan đã khoan đã, ta chỉ bị thương nhẹ thôi! Vừa thấy cây kim này đã thấy khỏe rồi!\” Minh Tích Nguyệt vừa nhìn thấy cây kim, lập tức cảm thấy toàn thân vô bệnh vô tai, thấy là tiên tử mà mình ngày đêm nhung nhớ thì càng như rồng như hổ. \”Tiên tử, ta bị thương ở thân, vì sao lại châm đầu ta? Là ngươi cứu ta sao?\”

Minh Tích Nguyệt cảm thấy y và Ngưng Hương rất có duyên, nên mới luôn gặp nhau vào thời khắc then chốt.

Chỉ là tình huống hiện tại nhìn không ổn lắm.

Minh Tích Nguyệt thầm nghĩ chắc mình không đắc tội với Ngưng Hương Tiên Tử đâu nhỉ?

\”Tại hạ thấy đạo hữu có vẻ như bị bệnh mắt với tai, định chữa luôn một thể.\” Sở Tinh Lan thu kim về, vẻ mặt tiếc nuối, hời cho con tôm hùm đất này rồi. \”Lần sau vậy.\”

Vốn dĩ Sở Tinh Lan cũng không muốn cứu tên tình địch thường xuyên tìm mình gây chuyện này, nhưng Minh Tích Nguyệt trước lúc ngất đã ôm chặt lấy cổ chân cậu không buông, nghĩ tới bình thường y cũng từng giúp mình, nên đành tiện tay kéo về.

Thế là Sở Tinh Lan phải tha theo một con tôm hùm đất thành tinh về chỗ ở ngoài núi.

Y thuật của cậu chỉ đủ băng bó cầm máu, Minh Tích Nguyệt có sống được hay không thì tùy vào vận số.

Tu tiên mà, chết trên con đường này cũng bình thường thôi.

Nếu chết rồi thì chôn làm phân bón hoa.

Thuốc trị thương cậu cho ra hiệu quả khá tốt, thế mà lại giúp y vượt qua cửa tử.

Minh Tích Nguyệt lúc mê man ngửi thấy một mùi thơm dễ chịu, là từ cái chăn đắp trên người: \”Cái chăn này chẳng lẽ là?\”

Trong lòng y lộp bộp một cái.

Chẳng lẽ y ngủ trên giường tiên tử?

Sở Tinh Lan: \”Giường của ta.\”

Đây là nơi cậu dựng lên trên núi để tu luyện, lúc nào tâm tình rối bời thì đến đây thả lỏng bản thân, thật không ngờ lại nhặt được Minh Tích Nguyệt.

Minh Tích Nguyệt: \”Vậy không hay lắm đâu.\”

Dù sao cũng là giường của nữ tu, bản thân lại là bệnh nhân, y vẫn thấy hơi ngại.

Sở Tinh Lan chỉ ra cửa, hạ lệnh đuổi khách: \”Ta thấy ngươi hồi phục khá tốt, có thể lăn ra khỏi nhà ta rồi.\”

Phân bón không còn, Sở Tinh Lan cũng chẳng muốn giữ lại một tình địch gây phiền toái, không chút lưu tình mà đuổi người.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.