Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà 1 – Chương 63: Ánh trăng dịu dàng không còn soi chiếu – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà 1 - Chương 63: Ánh trăng dịu dàng không còn soi chiếu

Minh Huyền sớm đã biết tin bí cảnh Thanh Liên sắp mở ra, đệ tử của hắn nhất định phải đi tranh giành cơ duyên lần này.

Hắn phải chuẩn bị trước cho người bọn họ.

Đại đệ tử Cát Kiếm Bình tuy thường xuyên gây họa, nhưng cũng có bản lĩnh giữ mạng, luôn có thể thoát thân trong cơn nguy hiểm.

Người hắn lo nhất là Sở Tinh Lan, bái sư mới một năm, mệnh số long đong, luôn có tiểu nhân tìm đến tận cửa gây chuyện.

Sở Tinh Lan: \”Con đâu phải trẻ con, ai mà bắt cóc con được chứ?\”

Cậu đánh không lại thì chạy!

Cũng không phải đồ ngốc.

\”Nếu không phải vi sư giúp con chắn ngoài cửa, thì dạo gần đây con đã chạm trán với lũ điên của Cực Lạc Các mấy lần rồi. Đồ đệ à, vận đào hoa của con khiến vi sư phải kinh ngạc, toàn là đào hoa thối.\”

Hôm đó sau khi Tạ Linh Hoa rời đi vẫn không cam lòng, mấy lần muốn vào Thiên Diễn Tông để bắt người, nhưng vì thực lực tông môn quá mạnh nên đành bó tay.

So với tên biến thái đào hoa như Tạ Linh Hoa, Minh Huyền đột nhiên thấy Minh Tích Nguyệt cũng không đến nỗi, có vẻ cũng xứng với Sở Tinh Lan.

Sở Tinh Lan: \”…\”

Những đào hoa thối của cậu vẫn cứ dây dưa không dứt.

Minh Huyền: \”Người của Cực Lạc Các bỗng nhiên xuất hiện trong giới tu chân, chắc chắn không chỉ vì con, bí cảnh Thanh Liên bọn họ nhất định sẽ nhúng tay, hơn nữa người của Lăng Tiêu Tông cũng đang rình rập con, chuyến đi bí cảnh lần này rất nguy hiểm. Vi sư không vào được bí cảnh, con phải tự mình cẩn thận.\”

Minh Huyền cảm thấy, đây là cả một đám người đang dòm ngó đồ đệ nhà hắn, bí cảnh Thanh Liên rồng rắn lẫn lộn, nếu xảy ra chuyện thì rất khó cứu viện.

\”Con đã luyện không ít vũ khí phòng thân, không sao đâu. Sư tôn, con từng nói rồi mà. Con sẽ cố gắng sống lâu một chút.\”

Sở Tinh Lan nay luyện khí đã bắt đầu nghiên cứu cả vũ khí chiến đấu, đã chuẩn bị không ít pháp khí có thể vượt cấp giết địch giấu trong người, để tặng bất ngờ cho những kẻ có ý đồ với cậu.

Đại sư huynh ở bên cạnh mặt mày cau có: \”Sư tôn, con không đi có được không? Lần trước con suýt nữa bị yêu thú trong bí cảnh ăn thịt, con thấy bí cảnh đó khắc con, tốt nhất là không nên đi.\”

Hắn và Tang Tịnh Viễn trăm năm trước từng vào đó một lần, suýt nữa không thoát được, cuối cùng nhờ sư tôn ra tay dùng bí pháp mới cứu được hai người ra ngoài.

Nếu được chọn, hắn thà ở lại khí phong luyện khí còn hơn chen chúc với đám người kia.

Cơ duyên gì đó, hắn không cần cũng được.

Minh Huyền: \”Sao ta lại có đệ tử vô dụng thế này? Với tư chất của con, chỉ cần siêng năng chút thì tu vi đâu chỉ có vậy?\”

Với tư chất của Cát Kiếm Bình, nếu hắn chịu tu luyện đàng hoàng thì đâu chỉ mấy trăm năm mà vẫn dậm chân tại chỗ.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.