\”Ngươi chọn Minh Tích Nguyệt đúng là ngoài dự liệu của ta, là ta đã xem nhẹ tên mù đó rồi.\”
Thiếu niên ngồi ngay ngắn trước mặt Sở Tinh Lan, diện mạo có phần âm trầm, mặc trường sam nâu sẫm hoa lệ, trên áo thêu hoa văn như bọ cạp, ẩn hiện ánh sáng trầm lặng mà quý phái. Tóc buộc cao như đuôi ngựa khiến hắn trông càng có tinh thần, thoạt nhìn như một công tử nhà giàu vô công rồi nghề.
Tấm ngọc bài Cực Lạc Các đeo bên hông khiến không ít người âm thầm quan sát phải khiếp sợ, không dám nhìn thêm, chỉ dám len lén mang đá truyền tin ra hóng chuyện.
Người của Cực Lạc Các, ai nấy đều không bình thường, tính tình thất thường, lấy tra tấn người khác làm thú vui.
Quả thực là \”Myanmar\” trong giới tu chân.
Đắc tội với họ thì chỉ có khổ mà thôi.
Sở Tinh Lan chẳng thèm để ý, vừa ăn vừa nghĩ xem lần này phải làm sao để đá được tên này đi.
\”Sao không thèm để ý đến ta? Minh Tích Nguyệt nhỏ nhen đến mức không cho ngươi nói chuyện với ta à?\”
Tầm mắt của Tạ Linh Hoa nhìn chằm chằm Sở Tinh Lan, tựa như bảo bối của mình bị người khác cướp mất, đau lòng vô cùng, ánh mắt đầy tính xâm lược, cứ như muốn nuốt sống cậu.
\”Y thật sự phiền chết được. Nhiều lần cản ta đưa ngươi về Cực Lạc Các, nếu không thì bây giờ ngươi đã là người của ta rồi.\”
Nghĩ tới Minh Tích Nguyệt, hắn lại hừ lạnh một tiếng, sát khí chợt lóe nơi đáy mắt.
Sở Tinh Lan nhìn thấy tên biến thái không mời mà đến này, bao nhiêu mỹ vị trên bàn lập tức không còn hấp dẫn gì, đặt đũa sang một bên, lạnh lùng nhìn hắn.
\”Ngươi tới đây làm gì? Ta chẳng có chút cảm tình nào với ngươi, huống chi, chuyện giữa ta và Minh Tích Nguyệt cần phải thông báo với ngươi sao? Một người qua đường đừng có tự xem mình là nhân vật quan trọng.\”
Cái kiếp nạn đào hoa vừa xuất hiện này chính là các chủ Cực Lạc Các Tạ Linh Hoa, Cực Lạc Các tọa lạc giữa giới tu chân và ma vực, là nhân vật thần bí nửa chính nửa tà.
Nói trắng ra, hắn là chính là thổ hoàng đế của \”Bắc Myanmar\” trong tu chân giới.
Sở Tinh Lan bình thường chẳng ưa gì hắn, thậm chí còn luôn tìm cách né tránh.
Tạ Linh Hoa thì lại thèm muốn thân thể cậu, dây dưa không dứt.
Lúc ấy Sở Tinh Lan vẫn khẳng định mình là trai thẳng, cảm thấy giới tính của Tạ Linh Hoa không thích hợp, chưa kể cái kiểu tính cách âm hiểm ấy khiến cậu rất không thoải mái.
\”Tên mù Minh Tích Nguyệt đó chẳng phải suốt ngày kiếm chuyện với ngươi sao? Sao các ngươi vẫn có thể ở bên nhau? Trước kia ngươi còn gạt ta là ngươi không thích nam nhân.\”
Ánh mắt của Tạ Linh Hoa chứa đầy u oán, cứ lẩm bẩm một mình, cố gắng thuyết phục Sở Tinh Lan đá Minh Tích Nguyệt, theo hắn về Cực Lạc Các sống đời vui vẻ.
\”Nam nhân tàn tật thì có gì tốt, chi bằng theo ta cùng về Cực Lạc Các sống một đời khoái hoạt. Ta khuyên ngươi nên đá y đi, chọn ta.\”