Sở Tinh Lan tiếp tục truy hỏi chuyện năm xưa, rốt cuộc năm đó đã xảy ra chuyện gì.
Nhắc tới chuyện này, sắc mặt Minh Huyền đầy vẻ đau đớn hối hận, như thể vẫn còn hận bản thân mình năm đó hồ đồ: \”Đồ nhi, sau này đừng tùy tiện nhặt người hay thu nhận đồ đệ ven đường nữa, rất có thể đó là kẻ có ý đồ tiếp cận con.\”
Nếu sớm biết sẽ thành ra như vậy, hắn tuyệt đối sẽ không chạy khắp nơi nhặt đồ đệ về.
Đệ tử đàng hoàng thì chẳng thu được mấy người, lại rước lấy một thân rắc rối.
Minh Huyền bắt đầu kể lại một chuyện kỳ quái khó tin.
Từ sau khi thu nhận Cát Kiếm Bình làm đại đồ đệ, dù Cát Kiếm Bình có hơi nghịch ngợm nhưng cũng khiến hắn lần đầu tiên cảm nhận được niềm vui khi có đồ đệ vây quanh bên người.
Hắn cảm thấy Chiêu Dương Phong ngày thường quá đỗi tịch mịch, có chút nhân khí cũng tốt, thế là bắt đầu những ngày tháng nhặt đồ đệ khắp nơi.
Thấy một người nhặt một người, thấy ai thuận mắt là nhận, chẳng mấy chốc Chiêu Dương Phong đã đầy rẫy đồ đệ, nhộn nhịp đúng như hắn mong muốn.
Minh Huyền vô cùng tận tâm dạy dỗ họ, xem như con ruột. Đến khi họ đột nhiên có những biểu hiện suy kiệt kỳ lạ, hắn cũng chạy khắp nơi cầu y tìm dược, đúng là tấm gương sư phụ cảm động tu chân giới.
Minh Huyền vốn thích yên tĩnh, nhưng cũng thích nhìn Chiêu Dương Phong náo nhiệt, thích thấy bọn trẻ ríu rít gọi \”sư tôn\”, thân thiết hòa thuận.
Hoàn toàn không hay biết rằng những đồ đệ đó đều là phân thân của Tang Lâm Vãn, có chủ ý tiếp cận hắn.
Thậm chí, Tang Lâm Vãn còn không phải bản thể, mà chỉ là thân phận giả trà trộn vào Thiên Diễn Tông.
Mục đích thế nào không rõ, chỉ biết hắn ta rất thích giả làm đủ loại người ở nhiều nơi khác nhau, càng thích đóng vai thân thiết trước mặt Minh Huyền, cố tình lừa gạt hắn.
Minh Huyền dịu dàng như gió xuân với các đồ đệ, nhưng với Tang Lâm Vãn, người chỉ có vài lần gặp mặt xã giao, hắn hoàn toàn không để trong lòng.
Và chính điều đó đã dẫn tới bi kịch.
Minh Huyền càng lạnh nhạt với Tang Lâm Vãn, lại càng đối tốt với các đồ đệ, Tang Lâm Vãn càng thêm ghen tị, dù hắn và đám đồ đệ ấy vốn là cùng một người.
Không sợ ít, chỉ sợ bất công. Trong sự giày vò của đố kỵ, Tang Lâm Vãn đã ra tay tàn sát toàn bộ những phân thân ấy.
Phân thân tự mình đưa vào tông môn, kết cục lại bị chính bản thân hắn giết chết sạch.
Sở Tinh Lan cực kỳ chấn động, tự tay giết chính mình, Tang Lâm Vãn đúng là kẻ tàn độc.
Điên cuồng như vậy, có khi soi khắp tu chân giới cũng chẳng tìm ra được mấy kẻ giống thế.
Minh Huyền khi đó đang ở bên ngoài tìm y sư, nhận được tín phù cầu cứu của Cát Kiếm Bình liền vội vàng trở về. Cảnh tượng hắn nhìn thấy chính là Chiêu Dương Phong đẫm máu, đám đồ nhi từng ríu rít hỏi hắn về công pháp nằm chết thảm, cú sốc quá lớn khiến tóc hắn bạc trắng chỉ sau một đêm.