Nghe xong, Sở Tinh Lan sửng sốt.
Khi bản thảo rơi vào tay cậu, lúc ấy đã nghĩ rằng chắc phải có tám chín phần là Tang Tịnh Viễn lén làm chuyện này, nhưng lời này của Tang Tịnh Viễn lại khiến cho Sở Tinh Lan trở tay không kịp.
Tang Tịnh Viễn nói thẳng, thư pháp của hắn tốt, được người khác nhờ, nhưng chỉ giúp viết và trau chuốt lại câu chữ, chứ đây không phải tác phẩm của hắn, hắn không phải là tác giả gốc của bản thảo này.
Vậy tức là, còn có người khác.
Sở Tinh Lan vội dò hỏi, mong có thể nhìn thấy được một góc của tảng băng chìm: \”Tang sư huynh, vậy rốt cuộc người đó là ai? Chuyện này rất quan trong với ta, xin hãy nói cho tại hạ biết.\”
Danh tính giả của vị tác giả thần bí này như củ hành tây vậy, lột hết lớp này đến lớp khác.
Bóc cái thân phận giả thôi mà cũng khó khăn.
Tang Tịnh Viễn giúp chép lại và sửa lỗi, vậy chắc chắn hắn biết thân phận thận của người này.
Minh Tích Nguyệt: \”Ta cũng vậy, ta cũng có chuyện gấp cần tìm hắn, ta có một khoản làm ăn lớn muốn tìm hắn.\”
Câu chuyện tình yêu cảm động trời đất của y và Sở Tinh Lan phải được lưu truyền khắp tu chân giới, để mọi người biết bọn họ là một đôi, đừng có viết ba cái thứ thiếu tông chủ bá đạo cưỡng ép, làm hỏng hết thanh danh của y!
Minh Tích Nguyệt cảm thấy mình không hề bá đạo với Sở Tinh Lan chút nào.
Đoạn y cưỡng ép đưa Sở Tinh Lan đang thoi thóp về Hợp Hoan Tông thì không tính.
\”Cũng đâu phải chuyện lớn gì, người này ngươi cũng quen.\”
Tang Tịnh Viễn mở miệng như muốn nói ra tên của người này, nhưng hình như thấy gì đó sau lưng Sở Tinh Lan, đột nhiên ngậm miệng lại.
\”Chuyện này, tất nhiên là….. ngươi cứ coi như ta viết đi.\”
Sở Tinh Lan nương theo ánh mắt của Tang Tịnh Viễn nhìn qua thì thấy đại sư huynh đang ngồi bệt dưới đất.
Ánh mắt đại sư huynh có chút chột dạ, không ngừng ra hiệu cho Tang Tịnh Viễn đừng để lộ hắn ra. Nhưng khi thấy Sở Tinh Lan đang nhìn sang, lập tức vội quay đầu, giả vờ như đang ngắm phong cảnh.
Sở Tinh Lan nhớ đến chuyện Vượng Tài nói nhìn thấy hai bọn họ xúm lại viết chữ, mà đại sư huynh lại chẳng có sở thích viết chữ, giờ nhìn dáng vẻ chột dạ này của đại sư huynh thì lập tức sinh lòng nghi ngờ.
Mỗi lần đại sư huynh có ánh mắt này, đều là những lúc sắp bị bắt quả tang!
Tám chín phần rồi.
Cậu quyết định thử lừa đại sư huynh một lần.
\”Đại sư huynh, huynh to gan thật. Sư tôn biết huynh lén làm chuyện này sau lưng người không? Đến cả sư tôn mà huynh cũng dám viết bậy, sư tôn mà biết chắc chắn sẽ đánh chết huynh.\”
Đại sư huynh là tu sĩ biết tìm đường chết nhất mà Sở Tinh Lan từng gặp, lúc nào cũng lén la lén lút gây chuyện sau lưng sư tôn, mỗi lần gây chuyện là phải ra chuyện lớn.
\”Tịnh Viễn, ta đã nói rồi, phải bày kết giới! Ngươi xem, giờ thì bị người quen nhận ra rồi đấy, ngươi xem ta biết giấu mặt vào đâu!\”
Vừa mới lừa có vài câu mà đại sư huynh đã kêu than tự bạo lộ, chỉ muốn đào một cái hố để chui xuống, ôm lấy trâu lớn gào khóc, trâu cũng rất phối hợp nêu mo mo liên tục.
\”Sư đệ tốt, đệ không được nói lung tung với sư tôn đâu đấy, bị sư tôn mà biết ta sẽ lập tức bị bắt lại nhốt vào phòng giam mười năm, quan hệ của chúng ta tốt như vậy, đệ không thể đẩy ta vào hố lửa được!\”