Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà 1 – Chương 172: Là ai nuôi trâu trong Thiên Diễn Tông – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà 1 - Chương 172: Là ai nuôi trâu trong Thiên Diễn Tông

Bọn họ nhìn thấy một con trâu xanh khổng lồ bước ra khỏi màn sương mù dày đặc trong rừng, chầm chậm tiến về phía bọn họ, trên thân của nó phủ đầy linh văn màu vàng kim, trên cổ đeo lục lạc vang tiếng đinh đang, tiếng kêu giòn rã như một món pháp khí giúp tinh thần tỉnh táo.

Đại sư huynh, Tang Tịnh Viễn và những người khác đang ngồi trên lưng trâu, đại sư huynh nhàn nhã vô tư tựa tiên nhân, Tang Tịnh Viễn và những người khác thì đang cảnh giác xung quanh.

Lần đầu tiên ba người nhìn thấy cảnh tượng này, nhất thời không biết nên nói gì.

Đoạn Trình Tuyết thầm cảm thán: \”Cảnh tượng này…. chắc không phải tính lừa chúng ta đi qua chứ?\”

Minh Tích Nguyệt trầm mặc trong chốc lát: \”Ta nhớ ngự thú phong đúng thật là có người nuôi trâu.\”

Y vẫn luôn nghe nói trong tông môn có người nuôi trâu, nhưng y không tin, coi đây như một câu chuyện cười, vì y chưa bao giờ thấy linh ngưu xuất hiện trong Thiên Diễn Tông.

Rốt cuộc là ai đang nuôi trâu trong Thiên Diễn Tông? Lại còn cưỡi ra ngoài!

Phong cách có đồng quê hơn nữa cũng không có ai cưỡi trâu ra ngoài đâu chứ?

Mà giờ thì có rồi.

Sở Tinh Lan thấy cảnh tượng này trông rất kỳ cục, vậy chắc chắn không phải ảo cảnh, phong cách không giống ai thế này là người thật rồi.

\”Đại sư huynh, sao huynh lại cưỡi trâu? Tiên phong đạo cốt của huynh đâu?\”

Đại sư huynh nghe từ xa, nhổ cọng cỏ đuôi chó đang ngậm ra: \”Tiên phong đạo cốt của phong chúng ta để sư tôn gánh là được, tiểu sư đệ, ngươi cũng có tiên được bao nhiêu đâu?\”

Phong bọn họ chỉ có mỗi sư tôn là tiên phong đạo cốt thôi, lúc nào ra ngoài cũng dẫn tiên hạc của người theo.

Tu sĩ nhìn thấy Minh Huyền rất dễ nhận nhầm hắn là thần tiên hạ phàm.

Nhưng có trăng tròn thì cũng có trăng khuyết.

Minh Huyền càng giống tiên nhân, thì hai đồ đệ của hắn lại càng không có tiên khí.

Hai người bọn họ đều không thừa hưởng được phong cách thẩm mỹ của hắn, một người thì tu tiên kiểu công nghệ cao, một người thì cả ngày xuề xòa cẩu thả.

Trâu lớn dừng lại trước mặt ba người, mắt tròn long lanh nhìn bọn họ, phát ra tiếng kêu mo mo.

Sở Tinh Lan: \”Cũng khá đang yêu.\”

Con trâu lớn này được tắm rửa rất sạch sẽ, xem ra Lư sư huynh rất yêu thích nó.

Vượng Tài không vui, ngồi cạnh bên cạnh cắn góc áo cậu.

\”Đừng nghịch đừng nghịch, Vượng Tài, ngươi đáng yêu nhất.\”

Đại sư huynh và bọn họ xuống khỏi lưng trâu, hắn vỗ nhẹ hai phát lên thân trâu, nghĩ một lát rồi cài một bông hoa đỏ to lên đầu trâu để bày tỏ lòng cảm tạ của mình.

\”Tiểu sư đệ, đây là linh ngưu của Lư sư huynh mà ta đã mượn trước khi ra cửa, trong ảo cảnh này, nó có thể đi lại như đường bằng, không bị lạc đường. Cũng may lần này ta dẫn nó theo, nếu không chắc đệ phải thu giác cho đại sư huynh rồi.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.