Nhân vật nguy hiểm đã rời khỏi, Minh Tích Nguyệt không diễn nổi nữa, đau đến bật ra tiếng.
Minh Tích Nguyệt chắn lấy miệng vết thương đang chảy máy dưới bụng, cơn đau thấu xương khiến mỹ nhân tựa vào thân trúc tái cả mặt, trông còn diễm lệ hơn ngày thường, có thể khiến người ta quên đi dáng vẻ bỉ ổi vốn có của y.
Minh Tích Nguyệt nhân cơ hội ở đó giả đáng thương, với sự hiểu biết của y về Sở Tinh Lan, trông thấy y thảm thế này, Sở Tinh Lan nhất định sẽ để ý đến y.
\”Đừng nhìn hắn nữa, hắn có đẹp thì cũng là kẻ không rõ nguồn gốc, ngươi còn không để ý đến ta, sau này ngươi sẽ phải ở góa đấy.\”
Ra tay thật tàn nhẫn!
Người đó suýt chút nữa là đánh chết y, thật chẳng biết tu sĩ đó rốt cuộc là lão yêu quái đã sống bao nhiêu năm nữa.
Sao Sở Tinh Lan lại có thể chọc trúng hắn chứ?
Chắc không phải thật sự thấy sắc nổi ý, tính giữa ban ngày ban mặt bắt cóc đạo lữ của y đâu nhỉ?
Sở Tinh Lan qua đó nhìn, trên trán Minh Tích Nguyệt toát đầy mồ hôi, những sợi dây đàn xuyên vào cơ thể y phát ra ánh sáng đỏ chẳng lành, bắt đầu quậy phá bên trong y.
Dây đàn như một vật sống, nhúc nhích ngọ nguậy xuyên qua vết thương của Minh Tích Nguyệt, khiến người ta liên tưởng đến cổ trùng trong lời đồn.
Sở Tinh Lan chưa từng thấy qua loại pháp thuật này, cổ xưa mà độc ác, khiến người nhìn thấy cảnh này phải hít ngược một ngụm khí lạnh.
Tốt xấu gì cũng đỡ giúp cậu một đòn, đương nhiên Sở Tinh Lan không thể ngồi nhìn không quản, cậu kiểm tra qua loa vết thương của Minh Tích Nguyệt.
Y phục thẫm máu và dây đàn xuyên thấu qua da thịt rất khó quan sát vết thương, nếu làm theo cách bình thường cởi y phục trị thương sẽ rất dễ động đến vết thương, vậy chỉ đành tìm kiếm cách khác thôi.
\”Xoạc —-\”
Kèm theo tiếng vải bị xé rách, đạo bào của Minh Tích Nguyệt lập tức bị Sở Tinh Lan xé toạc. Chiếc áo đỏ mỏng manh ngay lập tức hóa thành từng mảnh vụn rơi lả tả xuống đất, hòa lẫn với lá trúc.
Sở Tinh Lan không cảm thấy có gì đó không đúng, đều là nam nhân cả, có gì mà ngại, cậu chăm chú quan sát vết thương trên người Minh Tích Nguyệt.
Minh Tích Nguyệt để lộ phần thân trên với lớp cơ mỏng bao phủ, vai rộng eo thon, tràn đầy sức mạnh. Chỗ bị dây đàn xuyên qua cơ thể vẫn đang rỉ máu.
Khác với vẻ ngoài lòe loẹt của một thiếu niên thích phô trương, bên dưới bộ y phục hoa lệ, Minh Tích Nguyệt toát lên một khí thế đầy xâm lược, như một con hồ ly hoang dã bất ngờ lộ ra răng nanh và móng vuốt sắc bén, áp lực đến mức khiến người ta kinh hãi, đồng thời lại mang một vẻ đẹp khó cưỡng.
\”Thân hình cũng không tệ, do luyện kiếm hay do vác lò luyện đan vậy? cũng chẳng kém ta.\” Tay Sở Tinh Lan lướt dọc trên lồng ngực Minh Tích Nguyệt, dò tìm vị trí sợi dây đàn đang luồn lách trong cơ thể y.