Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà 1 – Chương 169: Giao Nhân Cốt – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà 1 - Chương 169: Giao Nhân Cốt

\”Tích Nguyệt, đây là thứ gì vậy?\”

Sở Tinh Lan sống trong tu chân giới bao nhiêu năm nay, cũng gặp qua nhiều loại yêu ma, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy yêu ma kỳ lạ đến vậy.

Bỗng dưng cảm thấy sửng sốt.

Yêu ma bước ra từ sau lớp màn trông rất kỳ lạ, thoạt nhìn thì là một mỹ nhân khiến người nhìn phải sững sờ, tay ngọc như ngó sen, trên người còn có vài chiếc vảy cá và vây, những đặc điểm này đều phù hợp với mỹ nhân ngư trong tưởng tượng của mọi người.

Nhưng nhìn vào bộ phận khác thì không giống.

Những bộ phận khác của nàng ta đều là xương trắng, chỉ có y bào mỏng manh che phủ. Dưới tà váy lộ ra một góc đuôi cá toàn xương trắng, còn dính vài mảnh vảy cá lấm tấm máu khô, da thịt như đã bị róc sạch sẽ từ lâu.

Chiếc đàn tỳ bà mà nàng đang ôm được làm từ xương người, mỹ nhân ôm tỳ bà xương người, cảnh tượng này càng thêm kỳ dị.

Cảm giác như giao nhân đã biến thành xương cá.

\”Giao Nhân Cốt, lúc trước mới chỉ được nghe qua sự tồn tại của nó, không ngờ hôm nay lại được tận mắt chứng kiến.\” Minh Tích Nguyệt lịch luyện ở Vô Nhân Vực từng được nghe qua về truyền thuyết Giao Nhân Cốt, dựa vào miêu tả mà nhận ra con yêu ma kỳ lạ này rốt cuộc là thứ gì, \”Lúc sinh thời vẫn còn chấp niệm, xương cốt hóa thành tà linh lang thang nơi nhân gian.\”

Giao nhân sinh sống trong biển giao nhân thuộc Vô Nhân Vực, không hề có bất kỳ giao lưu gì với nhân tộc, vẫn luôn yên ổn sinh sống, nếu chết ở quê nương, xương  của giao nhân sẽ hóa thành hư vô.

Sống không mang đến thứ gì, chết cũng sẽ không để lại dấu vết.

Tựa như một quần tộc sống nơi đào nguyên cách biệt với thế tục.

Thế nhưng, sẽ có giao nhân tò mò thế giới bên ngoài, tìm cách lên bờ rời khỏi biển giao nhân, đi đến tu chân giới.

Cả người giao nhân là báu vật, rất dễ thu hút người khác, có giao nhân chết thảm ở tu chân giới, vì oán khí quá lớn, xương cốt mãi không biến mất, nếu đúng lúc chôn ở nơi có âm khí cực thịnh, thì xương của giao nhân sẽ mang theo oán khí quay lại nhân gian làm loạn.

Giao Nhân Cốt vừa nhìn thấy tu sĩ đã khó chịu, khóe môi nhếch lên, đôi môi trắng bệch càng khiến khuôn mặt trở nên nhợt nhạt hơn.

\”Biết nhiều đấy, những mà không có tác dụng gì. Ta sẽ không bất kỳ lời nào từ miệng tu sĩ, một đám lừa người. Nếu không phải tại các ngươi, ta đã chẳng rơi vào kết cục như thế này.\”

Ống tay áo của Giao Nhân Cốt bay đến, như đuôi cá sáng lấp lánh xẹt qua, công kích ba người, tỳ bà trong tay hóa thành đao âm đánh thẳng tới.

\”Đám tu sĩ các ngươi chẳng có người nào tốt cả!\”

Ba người vội vàng tránh né.

\”Không thể nói thế được, tuy đúng là ta chẳng phải bậc thánh nhân gì, nhưng cũng đâu thể nói ta là đại ác bá. Không phải chuyện do bọn ta làm thì đừng đẩy qua đây, ngươi không thể bôi nhọ thanh danh của người khác như thế được.\” Sở Tinh Lan rút kiếm chèm đứt tay áo của nàng. \”Phàm nhân trong những trấn này đã làm gì đắc tội ngươi, sao lại làm hại nhiều người như vậy.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.