Trên khu chợ náo nhiệt của trấn, có một bóng người lén lút đang rao bán rau củ quả, thỉnh thoảng lại liếc ngang liếc dọc như chuẩn bị bỏ chạy bất cứ lúc nào.
Tư thế quen thuộc ấy, Sở Tinh Lan vừa nhìn đã nhận ra là ai rồi.
\”Đây chẳng phải ông chủ sạp sách sao? Mới bắt có bao lâu, lại kinh doanh nghề cũ rồi. Bản viết tay lần trước bị đệ tử chấp pháp đường cắt ngang vẫn chưa lấy được, lần này tiện được xuống lấy vậy.\”
Ông chủ sạp sách bị bắt lại tra khảo mấy câu, đệ tử chấp pháp đường cũng không làm khó phàm nhân bán sách kiếm cơm, chẳng bao lâu đã thả người về.
Vừa được thả về, hắn lại tiếp tục quay lại nghề cũ, bán dưa bán rau để che đậy mục đích chính của mình, chẳng biết sợ là gì, cùng lắm lại chịu nghe mắng vài câu nữa.
Sở Tinh Lan dừng trước sạp, bắt chuyện với hắn.
\”Ông chủ, bản viết tay ta cần còn ở không? Vẫn tính theo giá tiền lần trước.\”
Ông chủ thấy Sở Tinh Lan như thấy tai họa, liếc trái liếc phải nhìn khắp nơi không thấy bóng dáng của đệ tử chấp pháp đường, lần trước bị bắt quả tang ngay tại chỗ đã để lại bóng ma trong lòng hắn.
Đổi nghề thì không đổi được đâu, chỉ có bán thoại bản mới có thể kiếm được nhiều tiền như vậy.
Hơn nữa, Sở Tinh Lan còn rất hào phóng, lá gan của ông chủ cũng dần dần to lên.
\”Gần đây chấp pháp đường của tông môn ra ngoài làm nhiệm vụ rồi, không ở, yên tâm đi.\” Sở Tinh Lan rút kinh nghiệm, thần thức của cậu trải rộng ra, nhìn rõ được trăm dặm quanh đây, \”Nếu mà lần này bọn họ đến, ngươi theo bọn ta chạy, chuyện đối sẽ không bị bắt ngay tại chỗ.\”
Tuyệt đối sẽ không phát sinh tình huống xấu hổ bị đồng môn bắt quả tang mua thoại bản nữa.
Minh Tích Nguyệt thò đầu qua, gác cằm lên vai Sở Tinh Lan, tò mò nhìn bọn họ: \”Ta dùng danh nghĩa Hợp Hoan Tông bao đảm, tuyệt đối sẽ không để ngươi xảy ra chuyện! Mấy quyển sách này còn chẳng bạo bằng sách trong tàng thư các của Hợp Hoan Tông, có gì hay mà bắt chứ! Á! Tinh Lan, sao ngươi lại đánh ta!\”
Còn chẳng bạo bằng Hợp Hoan Tông bọn họ, thế mà cũng bảo sắc được?
Thiên Diễn Tông cũng bảo thủ quá.
Ở Thiên Diễn Tông bị Minh Huyền đánh, ra ngoài thì bị Sở Tinh Lan đánh, thiên hạ này sao lại có tu sĩ truy thê thảm như y chứ.
Sở Tinh Lan nghe Minh Tích Nguyệt ăn nói bậy bạ giữa đám đông, gần đó còn có vài người nhìn qua, thật chỉ muốn khâu cái miệng y lại.
\”Im miệng, bảo đảm của ngươi nghe còn dọa người hơn chấp pháp đường.\”
Dùng danh nghĩa Hợp Hoan Tông nghe mà có cảm giác sắp bị nhốt vào mật thất ba năm năm năm ấy chứ, thôi khỏi đi!
Không thấy ông chủ tái cả mặt rồi à?
Ông chủ âm thầm nghĩ vị tiên sư này thường ngày trông độc lai độc vãng, không ngờ lại có một đạo lữ Hợp Hoan Tông!
Minh Tích Nguyệt không nói chuyện nữa, lén lút sờ mó, xoa xoa eo, sờ sờ tay, trong cực kỳ vui vẻ.
Không có ai đến làm phiền bọn họ, đúng là thoải mái.
Ông chủ sạp không muốn nhìn bọn họ thể hiện tình cảm, bèn lấy ra một tập bản thảo, đã được đóng lại cẩn thận, màu giấy đã ngã màu vàng cũ, trông có vẻ đã được lưu trữ nhiều năm.
\”Tiên sư, đây là bản viết tay lần trước mà ngài cần, mấy ngày tay ta mang theo bên mình, có thể lấy đi luôn.\”
Sở Tinh Lan rất kinh ngạc, để lại một đống bảo vật làm quà cảm ơn, sau đó mang theo bản viết tay vui vẻ rời khỏi nơi này.