Tu sĩ các cảnh giới khác nhau lần lượt kết thúc tỉ thí, không ngoài dự đoán, hơn phân nửa chiến thắng đều rơi vào tay tu sĩ Thiên Diễn Tông.
Một lần tỉ đấu này, Sở Tinh Lan mới thật sự hiểu được danh xưng đệ nhất tông môn tu chân giới của Thiên Diễn Tông đến từ đâu.
Tuy rằng phong các thường ngày hơi mộc mạc giản dị, đệ tử tông môn ai ai cũng khiêm tốn, trông có vẻ không đáng tin lắm, nhưng thật sự rất có bản lĩnh.
Không hề có chút may mắn nào, tất cả đều đi lên nhờ thực lực.
Bọn họ đều nhận được phần thưởng từ Tiên Minh.
Sở Tinh Lan nhận được Thủy Liêm Kính.
Nghe đồn đây là một thần khí, tốc độ thời gian bên trong khác biệt với bên ngoài, một năm trong đó bằng mười năm bên ngoài, tu sĩ vào đó tu luyện có thể đạt được hiệu quả gấp bội.
Khuyết điểm duy nhất là, đến nay vẫn chưa có người nào tìm được cách vào trong, các tu sĩ thấy Sở Tinh Lan giành được thần khí này, nghĩ rằng cậu cũng chẳng vào được, nên không cảm thấy to tát gì.
Sở Tinh Lan thì lại cực kỳ hứng thú với những bảo vật có thể giúp cậu trở nên mạnh hơn, thỉnh thoảng lại mang nó ra ngắm nghía xem làm thế nào để vào được bên trong.
Sau khi Tiên Minh tuyên bố kết thúc đại hội tỉ thí, hành trình ở Thanh Nguyên Tông cũng sắp khép lại.
Tu sĩ của các tông môn quay về phòng nghỉ ngơi, hôm sau sẽ chuẩn bị quay về tông môn của mình.
Nửa đêm, Sở Tinh Lan trở mình mãi vẫn không ngủ được, nằm trong lòng Minh Tích Nguyệt xoay qua lăn lại, làm y tỉnh giấc, còn kéo mất chăn, để lại Minh Tích Nguyệt nằm run rẩy trong cơn gió lạnh.
\”Đừng động, không ngủ mà nằm trong lòng ta lật đi lật lại làm gì? Còn cướp chăn của ta nữa?\” Minh Tích Nguyệt thấy người trong lòng không chịu nằm yên, liền đè cậu lại, \”Còn dám nhúc nhích nữa, đêm nay chúng ta sẽ cùng nhau vận động đến sáng, còn có thể giữ ấm.\”
Sở Tinh Lan lập tức nằm im không nhúc nhích.
Khó khăn lắm cái eo già này của cậu mới được nghỉ mấy ngày, không thể chịu dày vò thêm nữa, sắp rã ra đến nơi rồi.
Sau khi hai người đắp chăn đàng hoàng lại, Minh Tích Nguyệt ôm chặt Sở Tinh Lan vào lòng.
\”Có chuyện gì khiến ngươi phiền não vậy?\”
\”Chẳng phải trong Thanh Nguyên Tông có phản đồ à? Mấy ngày nay ta nghĩ bọn họ sẽ nhân cơ hội gây khó khăn cho chúng ta rồi giết người diệt khẩu.\” Sở Tinh Lan luôn cảm thấy thiếu chút gì đó, sau đó mới nhớ ra chuyện trong cấm địa của Thanh Nguyên Tông, \”Chúng ta đã sắp về rồi mà bọn họ vẫn chưa làm gì, đúng là nhịn giỏi thật.\”
Nếu là tình tiết trong thoại bản nào đó, thì lúc này pháo hôi sẽ đột nhiên xông ra chỉ trích bọn họ tự tiện xông vào cấm địa gây ra rắc rối lớn, sau đó yêu cầu nghiêm khắc trừng phạt bọn họ.
Sở Tinh Lan đã chuẩn bị trước biện pháp ứng phó với những nguy cơ có thể xảy ra, mà lúc này người cũng sắp đi rồi, vẫn chưa thấy bọn chúng ra tay.