Không rõ đây là lần thứ bao nhiêu Minh Tích Nguyệt tìm \’tình địch\’ Sở Tinh Lan để gây phiền phức nữa, cứ hễ gặp mặt là lại âm thầm đấu pháp với nhau.
Sở Tinh Lan đã quen với việc nhìn thấy y là đánh, tiện thể xem chứng bệnh vừa điếc vừa mù của Minh Tích Nguyệt phải bị ăn bao nhiêu trận đòn mới có thể trị khỏi.
Cái hệ thống chó đẻ đấy không đến gây phiền phức cho Sở Tinh Lan, đôi sư đồ đó thì ra ngoài lịch luyện không làm trò gì, cậu nhàn rỗi thảnh thơi, liền tới một hồ nước hoang vắng nơi dã ngoại để câu cá.
Hồ nước nơi hoang dã không có linh khí gì, cũng không có thiên tài địa bảo, chỉ có đầm sen đang nở rộ cùng đàn cá béo dưới nước. Tu sĩ chê nơi này nghèo nàn không thèm ngó tới, phàm nhân lại thấy nguy hiểm nên không dám bén mảng. Thế là hời cho Sở Tinh Lan.
Cậu ngồi trên một chiếc thuyền nhỏ, đầu đội nón cỏ, hóa thân thành ông lão câu cá.
Có câu được cá không thì chưa biết, nhưng ít nhất được thanh tịnh.
Trong lúc yên tĩnh câu cá cậu còn suy nghĩ làm thế nào để âm thầm đối phó với hệ thống.
\”Mình đã bỏ ra một khoản tiền lớn để mua cái cần câu cá này, người bán còn quảng cáo nhất định sẽ có cá lớn cắn câu, sao lâu thế rồi mà con cá bằng ngón tay cũng chẳng thấy vậy?\”
\”Lẽ nào cái cần câu này không tốt? Chắc chắn không phải do kỹ năng câu cá của mình có vấn đề.\”
\”Mình tuyệt đối không thể về trắng tay!\”
\”Hôm nay Minh Tích Nguyệt lại không đến tìm mình gây rắc rối, tự dưng cảm thấy không quen. Tên mù này đi đâu rồi? Chẳng lẽ cũng giống như mồi câu của mình hôm nay, cá không thèm đớp, đến cả tôm hùm đất cũng chê?\”
Ở một mình lâu quá, Sở Tinh Lan đã bắt tự lẩm bẩm.
Ngay đúng lúc này, cần câu đột nhiên câu động đậy.
Cá dưới nước đã mắc câu!
Nhìn sức lực vùng vẫy thế này có vẻ là một con cá lớn!
\”Biết ngay mình sẽ không về trắng tay mà!\”
Sở Tinh Lan lập tức hành động, chuẩn bị kéo con cá ở dưới nước lên, xem thử là con cá lớn nào, tiện thể khoe khoang một chút.
Dưới nước đột nhiên nổi lên một đống bong bóng, vang lên tiếng ùng ục, một thân hình đỏ rực dưới nước đang lại gần cậu, hệt như yêu quái trong nước.
Đột nhiên, Sở Tinh Lan có một loại dự cảm không lành, đang tính mặc kệ võ đức dùng linh lực đập ngất con cá dưới nước rồi vớt lên, sau đó rời khỏi hồ nước chốn hoang dã này.
\”Xòa——–\”
Một bóng người đỏ rực từ nước nhảy vọt lên, đáp thẳng lên thuyền nhỏ, sóng nước chấn động làm đứt dây câu, cá lớn cũng nhân cơ hội thoát thân, vẫy đuôi một cái rồi lặn mất tăm.
\”Á! Cá của ta! Ta đợi cả một ngày trời!\” Đợi nguyên một ngày, cuối cùng cá bị Minh Tích Nguyệt dọa chạy mất, Sở Tinh Lan lập tức lên cơn ngứa tay muốn đánh người, \”Minh Tích Nguyệt, ngươi đền cá cho ta!\”