Ngươi đâu phải muốn giao đấu cùng ta?
Ta thấy ngươi đang muốn cùng ta thể hiện tình cảm trước mặt mọi người, rải cơm chó cho quần chúng ăn dưa đứng dưới khán đài thì có.
Sở Tinh Lan nghĩ thầm, chẳng trách Minh Tích Nguyệt lại hăng hái đến vậy, chỉ có đợi hai bọn họ có cơ hội cùng lên sàn.
\”Nói đến, đã lâu lắm rồi chúng ta không giao đấu, tìm cơ hội xem thử trong hai chúng ta, ai mới là người chiến thắng, hãy dùng hết sức lực để đấu với ta.\”
Từ lúc cậu ngã xuống ở bí cảnh, gặp Minh Tích Nguyệt đến nhặt xác, vậy mà cuối cùng lại liều mạng kéo cậu từ quỷ môn quan trở về. Từ đó về sau y không còn động thủ với cậu nữa.
Mấy lần Minh Tích Nguyệt ra tay trước mặt cậu, đều là vì bảo vệ cậu, đã không còn xuất hiện cảnh tượng đánh nhau với cậu nữa.
Thời gian qua lâu rồi, có đôi khi Sở Tinh Lan còn rất hoài niệm những lúc đánh Minh Tích Nguyệt.
\”Xin ngươi đừng nhắc lại quá khứ vừa mù vừa điếc của ta nữa, ta đã biết sai rồi.\” Cứ mỗi lần Minh Tích Nguyệt nhớ đến lịch sử đen tối của mình, y chỉ muốn bịt chặt cái miệng của Sở Tinh Lan lại, không cho cậu nói tiếp nữa, \”Còn nói, ta sẽ mở cửa sổ nhảy luôn xuống hồ!\”
Toát hết cả mồ hôi rồi.
Mỗi lần Sở Tinh Lan nhắc lại lúc y vừa điếc vừa mù, Minh Tích Nguyệt đều cảm thấy bất cứ lúc nào cậu cũng có thể lật lại nợ cũ.
Minh Tích Nguyệt đã có ý nghĩ đào hố chôn mình luôn rồi.
Sở Tinh Lan: \”Hồ nước ngoài cửa sổ là hồ nước nóng, muốn tắm thì nói thẳng.\”
Trong lúc hai người nói chuyện, Sở Tinh Lan tự dưng cảm nhận được sau lưng có một ánh mắt đang dõi theo bọn họ, kiểu ánh mắt giám thị này khiến Sở Tinh Lan đột nhiên cảm thấy không thoải mái.
Ánh mắt kia chăm chú nhìn Sở Tinh Lan như đang đánh giá một khối ngọc thạch quý giá, tựa hồ đang suy tính nên chạm khắc ra hình dáng thế nào, như thể chỉ cần khối ngọc ấy thành hình dưới tay mình, chắn chắn sẽ cảm thấy vô cùng thành tựu.
Đó là một loại dục vọng khống chế cực kỳ quái dị.
Giống như Sở Tinh Lan là vật trong tay hắn, là con rối của hắn, là một nhân vật nhỏ bé cả đời phải chịu sự không chế của hắn vậy.
Hắn hi vọng Sở Tinh Lan có thể thoát khỏi tay mình, trở thành một sự tồn tại khiến người ta kinh ngạc, nhưng cũng không muốn để cậu triệt để thoát khỏi sự khống chế của hắn.
Mà khi ánh mắt ấy nhìn đến Minh Tích Nguyệt, trong khoảnh khắc lại như giận dữ đến mức nghiến răng nghiến lợi, cứ như thể có một con heo từ đâu xông ra ủi nát rau cải trắng mà hắn đã tốn công vun trồng.
Ánh mắt ấy như đang muốn đánh lợn.
Ánh mắt ấy là của ai?
Vì sao lại bày ra ánh nhìn kỳ quái như vậy với bọn họ?
Sở Tinh Lan quay đầu nhìn, nơi bắt đầu của ánh mắt ấy lại không một bóng người.
Người trong tu chân giới lúc nào cũng chơi trò nấp trong bóng tối nhìn lén, khiến người ta bực bội.