Đối thủ cảm thấy trời sắp sập rồi.
Khoảng thời gian này bọn họ nỗ lực phân tích tu vi và chiêu thức của cậu, chính là vì để khi gặp mặt Sở Tinh Lan trên võ đài có thể dùng thêm được vài chiêu, nếu có thể đánh bại cậu, thì cũng xem như thành danh trong tu chân giới
Nhưng bây giờ, bọn họ cảm thấy mình đã phân tích một cách vô ích.
Lần trước tỉ thí, Sở Tinh Lan vẫn còn là phân thần sơ kỳ, mới qua được có mấy ngày đã lên trung kỳ, tốc độ tu hành thế này khiến bọn họ thấy hộ thẹn.
Đây là luyện khí sư mà bọn họ quen biết đó sao? Sao lại đánh giỏi như vậy?
Đây là ăn bao nhiêu thiên đạo rồi thế?
Khi thực lực tương đương, ban đầu giao chiến có phần khó khăn, nhưng một khi Sở Tinh Lan nắm bắt được nhược điểm của đối thủ, lập tức xuất thủ mạnh mẽ, đánh bay đối phương khỏi đài.
Cậu thắng rồi!
Tiếp theo đây, những trận thuần đấu pháp chính là sở trường của cậu.
Trong số đồng lứa tu sĩ trong tu giới, tu vi và thực lực của Sở Tinh Lan đã được xem là xuất chúng, gặp ai đánh nấy, bất khả chiến bại, một đường đi tới đỉnh cao.
Mỗi lần đánh bại một đối thủ, là Sở Tinh Lan lại cảm thấy ánh mắt sùng bái hướng về phía mình càng ngày càng nhiều, ngay cả ánh mắt ái mộ cũng tăng thêm một chút.
Con tôm hùm đất nào đó sắp tức đến đỏ cả người.
Sở Tinh Lan ngẫm lại, tu sĩ trong tu chân giới này sao lắm kẻ thất đức vậy, lúc nào cùng muốn đào góc tường nhà người ta, làm vậy có xứng với vẻ ngoài tiên phong đạo cốt của ngươi không?
Đến khi Sở Tinh Lan lễ phép từ chối ý tốt của bọn họ, sắc mặt của Minh Tích Nguyệt mới tốt hơn một chút, tiếp tục bám lấy Sở Tinh Lan.
Khi Sở Tinh Lan không tỉ khí, cậu cũng vẫn xem trận đấu của người quen.
Minh Tích Nguyệt ra tay độc ác, lúc có cậu nhìn thì bày ra bộ dáng như công đực xòe đuôi, khiến đối thủ cảm thấy y đột nhiên ra tay độc ác khác thường.
Đại sư huynh là tu sĩ chuyên luyện khí, bình thường trông cũng được, lúc thật sự đơn đả độc đấu thì không ổn lắm, nhưng cũng được mấy hạng đầu, có thành tích tốt để mang về, không đến nỗi bị sư tôn trách mắng.
Hắn lại bắt đầu lười biếng, sư tôn Minh Huyền thấy hắn không chịu tiến thủ cũng chỉ biết thở dài, xem ra là bất lực với đại đệ tử này rồi.
Tang sư huynh cũng rất mạnh, trông lịch sự lễ phép, vậy mà vừa xuất kiếm đánh cho đối thủ tơi bời hoa lá, là một kiếm tu có thiên phú xuất sắc, còn hơn cả Ôn Viễn Sơn.
Sở Tinh Lan càng xem càng cảm thấy sớm muốn gì người quen cũng phải đấu với nhau.
\”Đối thủ tiếp theo của ta là tu sĩ phái Không Đồng, nghe nói rất mạnh, ta hơi căng thẳng. Tinh Lan, hay là hôn ta một cái để cổ vũ đi?\” Minh Tích Nguyệt vẫn quấn quýt bên Sở Tinh Lan không rời, nghĩ cách làm thế nào để được hôn, đòi hôn ngay trước công chúng, \”Hôn ta một cái, một cái thôi. Hôn một cái là ta sẽ lại có sức lực tiếp tục chiến đấu rồi.\”
Sau khi Minh Tích Nguyệt ăn được người, giống như đã nếm được vị ngọt, càng ngày càng thích đòi hôn ở khắp mọi nơi, bất cứ lúc nào cũng có thể nhắc đến chuyện hôn môi.