Kẻ thập thò lần trước ở quanh phòng nghỉ nghe lén là Ôn Viễn Sơn.
Gần đây do hắn bại dưới tay Sở Tinh Lan nên đã quyết định bế quan tu hành rồi, đường nhiên không thể là hắn.
Lúc này, tu sĩ của các đại tông môn đều ở trong phòng nghỉ của mình, thù địch hỗn tạp hơi nhiều, chỉ trong phút chốc, Sở Tinh Lan đã nghĩ đến vô số kẻ kỳ lạ.
\”Là ai?\”
Là tàn hồn của Đại Vu, hay là thái lát sư thúc thỉnh thoảng lại nhảy ra dọa người một trận?
Hay là những kẻ thù cũ của cậu?
Bọn họ ở gần đó làm gì? Những lúc hai người làm chuyện ấy, thì mấy người này đang ở bên ngoài nghe lén?
Sở thích kỳ lạ thật.
Sở Tinh Lan điểm danh từng kẻ khả nghi, nhưng lại cảm thấy không giống loại người này.
Ngay sau đó, Sở Tinh Lan đã nghe đại sư huynh thốt ra một cái tên: \”Là sư tôn cũ của ngươi, Trang Hạ.\”
Đã khá lâu cậu không rồi cậu không nghe thấy cái tên này, dù có là lúc diễn ra đại hội, thì bên Lăng Tiêu Tông cũng không trông thấy hắn.
Sở Tinh Lan nghe nói lần này Trang Hạ có đến, chỉ là không chạm mặt hắn trong Thanh Nguyên Tông, cậu còn nghi ngờ hắn cố ý tránh mặt mình, thế mà giờ lại tìm tới, chẳng biết đang nghĩ cái gì.
\”Hắn đến làm gì? Lại muốn bắt đầu bài ca tuy đã ra tay tàn nhẫn hại chết ta ở bên ngoài, nhưng vẫn muốn quay lại bên nhau à?\” Vừa nghĩ đến tên Trang Hạ đầu óc không bình thường đó, Sở Tinh Lan lại thấy đau đầu.
Một kẻ đầu óc không bình thường nhưng tu vi lại cao, thực sự rất khó đối phó.
Sao Trang Hạ có thể tu đến xuất khiếu kỳ được vậy?
Thế mà còn chưa bị người trong tu chân giới đánh chết, đúng thật là kỳ lạ.
Đại sư huynh nói đến những chuyện mà hắn nghe và gặp gần đây, mấy ngày trước, mỗi lần hắn ngang qua phòng của Sở Tinh Lan, đều nhìn thấy một người đang đứng trên tuyết nhìn về hướng phòng bọn họ từ phía xa.
Đại sư huynh lo lắng có người gây bất lợi cho Sở Tinh Lan trước cuộc tỉ thí diễn ra, nên đã dừng lại nhìn kỹ một lúc, mới phát hiện ra là tên sư tôn cũ Trang Hạ độc ác móc kim đan của tiểu sư đệ.
Trong tay hắn đang nắm chặt một thứ gì đó.
Có vẻ như hắn muốn tìm Sở Tinh lan, nhưng trước cửa lại có cấm chế, hắn đột một lúc lâu vẫn chưa có người ra.
Trang Hạ không đợi được người.
Mấy ngày gần đây Sở Tinh Lan và Minh Tích Nguyệt ỷ vào mình tuổi trẻ, đóng cửa dựng cấm chế làm loạn trong phòng.
Đợi nửa ngày cũng chẳng đợi được ai.
Thấy đại sư huynh đến, hắn dùng ánh mắt lạnh lẽo liếc người một cái rồi mới chịu bỏ đi, trông như sẽ không dễ dàng từ bỏ.
Đại sư huynh nghĩ lại còn thấy sợ: \”Tiểu sư đệ à, bây giờ đệ mới phân thần trung kỳ, đánh không lại tu vi xuất khiếu kỳ của hắn đâu. Đệ cẩn thận một chút, ta thấy dáng vẻ không bình thường đó của hắn như sắp nhập ma rồi, cẩn thận bị bắt cóc, nếu không ta chỉ có thể bảo sư tôn đi cứu đệ thôi.\”