\”Tiểu sư đệ, đệ phải chú ý đến thân thể của mình, Vượng Tài cứ giao cho ta, ta sẽ giúp đệ trông nó.\”
Đại sư huynh ôm Vượng Tài bỏ chạy như có lửa cháy dưới chân, người vừa đi, cả hai vẫn giữ nguyên tư thế ngượng ngùng lúc ban đầu.
Hai người như đang thân mật không kẽ hở, vì nô nhau nãy giờ mà quần áo xộc xệch không nhìn nổi, khiến người ta nghĩ đến cảnh nắng xuân chiếu khắp vườn.
Với khoảng các thế này, khó trách đại sư huynh vừa nhìn thấy đã chạy.
Đây rõ ràng là gặp phải xuân cung đồ sống mà.
Đại sư huynh, mau quay lại! Bọn ta chỉ đang nghiêm túc bôi thuốc thôi, những chuyện không đàng hoàng đã qua hết rồi!
Bóng lưng của đại sư huynh đã đi xa, hắn không thể nghe thấy tiếng gào thét phát ra từ nội tâm của Sở Tinh Lan.
Da mặt của Sở Tinh Lan trước giờ luôn mỏng hơn da mặt của Minh Tích Nguyệt, nhoáng cái đã đỏ mặt rồi, cậu nỗ lực đẩy tên khốn nạn đang sờ mó mình ra: \”Mau tránh ra! Ban ngày ban mặt, chúng ta ở trong tông môn người khác làm bậy, bị người ta nhìn thấy thì không hay đâu.\”
Muốn chết!
Đây còn là địa bàn của người khác, tuy nghĩ lại cũng hơi kích thích, nhưng mà, bị người khác nhìn thấy thì xấu hổ chết mất.
Ít nhất cũng phải bế quan mấy chục năm mới đỡ.
\”Thế thì đã sao? Trong mắt bọn họ, chúng ta vốn dĩ đã là đạo lữ, chúng ta ở cùng nhau chẳng phải hợp tình hợp lý à? Bọn họ còn có thể nói gì chứ, chẳng nhẽ nói chúng ta quá mức thân mật? Nghe có giống đang ghen ăn tức ở không chứ.\”
Minh Tích Nguyệt không những không chịu dậy, mà còn tiếp tục dán vào người Sở Tinh Lan, hoàn toàn không có ý muốn tách ra khỏi người cậu, mượn cớ bôi thuốc tiếp tục sàm sỡ Sở Tinh Lan, châm lửa trên người cậu.
\”Giờ vẫn còn giận ta à? Nếu còn giận, vậy ta không dậy nữa, đến khi nào ngươi hết giận mới thôi.\”
Minh Tích Nguyệt lúc bình thường rất vô lại, đè người Sở Tinh Lan không cho dậy.
Sau chuyện tối qua, Minh Tích Nguyệt đã nắm rõ thân thể Sở Tinh Lan trong lòng bàn tay, đương nhiên cũng sẽ biết làm thế nào để khiến Sở Tinh Lan cảm thấy thoải mái.
Móng của tôm hùm đất lại không chịu yên phận.
\”Hết giận rồi, hết giận rồi, mau thả ta ra.\” Sở Tinh Lan nhìn chiến trường vừa mới kết thúc cách đây không lâu nay lại bốc khói trở lại, vội vàng nói, \”Bọn họ nghĩ chúng ta là đạo lữ, chuyện này từ lúc mới bắt đầu chính là chiêu trò của ngươi, lúc trước ngươi còn dám lừa ta ngươi là thẳng nam!\”
Tu sĩ Hợp Hoan Tông có quá nhiều chiêu trò, một bước sa chân kêu không ra tiếng.
Lần này gì kịch giả thành thật rồi.
\”Thẳng thắn yêu nam nhân, đây cũng gọi là thẳng nam! Tu sĩ Hợp Hoan Tông mà không có chút mánh khóe thì sao bắt được đạo lữ về nhà! Minh Tích Nguyệt hùng hồn, tiếp tục lấn tới, dỗ Sở Tinh Lan lại thảo luận công pháp cùng y, \”Chúng ta thử lại lần nữa đi, mới nãy ta lại tìm được một bộ công pháp mới trong tàng thư các của Hợp Hoan Tông, ta bảo đảm lần này sẽ không làm ngươi bị thương nữa.\”