Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà 1 – Chương 147: Tôm hùm đất bị ruồng bỏ không thương tiếc – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà 1 - Chương 147: Tôm hùm đất bị ruồng bỏ không thương tiếc

Mặt trời đã lên cao.

Ánh nắng nhẹ nhàng ngoài cửa sổ xuyên qua lớp kính lưu ly màu sắc chiếu rọi vào, soi sáng khung cảnh hỗn độn trong phòng khách. Ngoài hiên, băng tuyết tan chảy, từng giọt nước nhỏ tí tách rơi xuống va vào đá, âm thanh ấy đánh thức hai người đang chìm trong giấc mộng leo núi.

\”Trời sáng rồi? Cảm giác như mình đã mơ một giấc mơ rất mệt mỏi, mình và Tích Nguyệt cùng nhau leo núi cả đêm.\”

Đến khi Sở Tinh Lan tỉnh hẳn, hai người đang ôm nhau ngủ trên chiếc giường bừa bộn, y phục vứt lung tung dưới đất, không phân ta ngươi, có thể thấy được tối qua bọn họ đã kịch liệt cỡ nào.

Vì leo núi mà cả người Sở Tinh Lan cực kỳ nhức mỏi, khẽ động thôi là lại đau xót không chịu được.

Sở Tinh Lan đột nhiên tỉnh tảo lại!

\”Không đúng! Không phải là mơ! Tại sao tối qua mình lại ngu ngốc thế chứ! Đại vu đáng chết, có phải hắn đã lén lút hạ cổ rồi không, hại ta thành ra thế này!\”

Tối qua bọn họ đã vượt ranh giới, làm ra chuyện mà cả hai không dám nghĩ đến!

Bọn họ đã cùng nhau leo núi cả một đêm!

\”Đại vu, chúng ta không đội trời chung! Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, đừng khinh thường thiếu niên nghèo!\”

Gặp chuyện không giải quyết được, Sở Tinh Lan không chửi thái lát sư thúc thì sẽ chửi đại vu.

Tóm lại, tôm hùm đất để đó chửi sau.

Sở Tinh Lan ngồi dậy, chiếc chăn che đậy thân thể theo đó trượt xuống, lộ ra vết muối đốt do lúc leo núi không có sự chuẩn bị, nên bị con muỗi khổng lồ đốt khắp người.

Vết đỏ chi chít nhìn mà thấy sợ.

Sở Tinh Lan nhìn mà đau hết cả đầu: \”….\”

Không chừa ra được một miếng da lành lặn nào à?

Thế này ra cửa lại phải bịt kín mít.

Nếu không, lúc tỉ võ bất cẩn thận lộ ra là có thể xấu hổ đến chết luôn.

Chắc chắn sẽ bị đám quần chúng ăn dưa bàn tán sau lưng!

Cậu sai rồi, Minh Tích Nguyệt không phải không được, y rất được là đằng khác!

Có mấy lần Sở Tinh Lan còn tưởng mình sắp chết rồi cơ.

Đây gọi là gì nhỉ.

Đây gọi là, không biết tự lượng sức bán luôn cả mình, lần này bị ăn sạch sẽ luôn, muốn trút giận lại phát hiện ra đầu têu là mình.

Sở Tinh Lan nhìn con muỗi khổng lồ Minh Tích Nguyệt nằm bên cạnh,  nhìn kẻ cắn chi chít khắp người cậu vẫn còn đang say giấc nồng, cảm giác lại càng khó chịu, trong lòng bốc lên một ngọn lửa vô hình.

Cậu không nhịn được mà đạp Minh Tích Nguyệt một phát rồi chuẩn bị rời đi.

Minh Tích Nguyệt bị một đạp này làm tỉnh giấc, nhìn thấy người bên cạnh thì kéo lại ôm, dưới ánh mắt không thể tin nổi của Sở Tinh Lan hôn lên môi cậu.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.