Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà 1 – Chương 145: Chỉ dạy công pháp – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà 1 - Chương 145: Chỉ dạy công pháp

Trong căn phòng im ắng, chỉ có hai người bọn họ.

Minh Tích Nguyệt bị dày vò nằm trên giường, y không muốn bản thân mình vì mất đi lí trí mà làm ra chuyện không thể cứu vãn, nhưng ai mà ngờ được lúc này Sở Tinh Lan lại không chịu nghe y.

Chuyện gì càng nguy hiểm, cậu lại càng thấy hứng thú, tựa như đại bàng sải cánh giữa vực sâu, không ngừng thử thách ranh giới sinh tử.

\”Ngươi nhìn ngươi kìa, đã thành ra thế này rồi mà vẫn y như hòa thượng, lẽ nào ngươi thực sự không được? Chẳng trách thiếu tông chủ Hợp Hoan Tông đến nay vẫn cô đơn lẻ bóng, chưa được xuất sư.\”

Bàn tay của Sở Tinh Lan châm lửa khắp người Minh Tích Nguyệt, miệng nói liên tục, không ngừng khiêu khích dã thú đói khát trước mặt đang gắn gao nhìn cậu chằm chằm không chớp mắt.

\”Nếu ngươi không được, thì để ta cũng được.\”

Minh Tích Nguyệt, ngươi không được cũng chẳng sao.

Để cậu làm cho!

Sở Tinh Lan như không cảm nhận được nguy hiểm, mặc kệ Minh Tích Nguyệt như mãnh thú phát cuồng mà trêu chọc y,  khiến ngọn lửa vốn âm ỉ trong tâm trí bỗng chốc hóa thành biển lửa cháy bừng.

Minh Tích Nguyệt cảm thấy sợi dây lý trí của mình sắp đứt rồi, mà Sở Tinh Lan vẫn còn không biết sống chết trêu chọc người.

\”Tinh Lan, ngươi đang trêu đùa ta sao? Ngươi có biết, hành vi này của ngươi rất nguy hiểm không?\”

Minh Tích Nguyệt duỗi tay ôm chặt eo Sở Tinh Lan, dục vọng chiếm hữu hiện rõ trong đôi mắt hồ ly ấy, giọng nói càng trở nên trầm thấp.

\” Ngươi có muốn đi cũng không kịp nữa rồi, lát nữa có khóc đến chết ta cũng sẽ không thả ngươi đi đâu. Nếu ngươi không bằng lòng thì mau rời khỏi, nếu không ngươi sẽ phải hối hận vì đã trêu chọc ta.\”

Minh Tích Nguyệt khẽ siết chặt tay, tựa như lồng giam vây giữ Sở Tinh Lan lại, miệng nói để cậu rời đi, nhưng tay lại dùng sức chẳng hề cho người đường lui.

Minh Tích Nguyệt miệng nói một đằng, lòng nghĩ một nẻo, tâm tư quả thật không hề đơn giản.

\”Tích Nguyệt, hôm nay ta cứ lì ở đây không đi đâu hết, nếu ngươi để ta rời đi, thì chúng ta sẽ làm huynh đệ tốt cả đời.\”

Sở Tinh Lan đã nhìn thấu tâm tư trong lòng của Minh Tích Nguyệt, cậu lập tức thẳng thắn bày tỏ y muốn của mình.

\”Có khi nào, là ta tự nguyện không?\”

Sở Tinh Lan nghĩ đi nghĩ lại, cậu không ghét Minh Tích Nguyệt, thậm chỉ còn hơi thích.

Hôm mấy lần cũng không phản kháng, cậu đã bị Minh Tích Nguyệt bẻ cong thành nhang muỗi rồi, không thẳng lại được nữa.

Vậy thì tại sao lại không thử thêm?

Sở Tinh Lan vừa nói xong, truyền đến tai Minh Tích Nguyệt thì như một công tắc mở ra cánh cửa đến một vùng đất nguy hiểm.

\”Nếu đã hết lòng như vậy, tại hạ không khách khí nữa.\”

Sở Tinh Lan còn chưa kịp phản ứng, bỗng nhiên trời đất đảo lộn bị Minh Tích Nguyệt đẩy ngã, nằm xuống đệm giường mềm mại, phát quan cài tóc trong tay Minh Tích Nguyệt nhẹ nhàng rơi xuống, vang lên âm thanh trong trẻo, mái tóc đen như thác tán loạn trên đệm.

Bình thường buộc tóc lên trông cậu có phần lãnh đạm, nay tóc buông lơi, ít đi vài phần gò bó, lại mang thêm vài phần buông thả và tùy ý.

Sự chuyển biến đột nhiên này khiến Sở Tinh Lan sững người trong chốc lát, nhìn Minh Tích Nguyệt đang đè lên người mình, ánh mắt y còn nguy hiểm hơn lúc nãy.

Trong con ngươi y như có đốm lửa đang nhảy nhót, tí tách cháy rực.

Tia lửa bắn ra, rơi xuống người Sở Tinh Lan, thiêu đốt cậu.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.