Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà 1 – Chương 139: Đừng ai mong được sung sướng – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà 1 - Chương 139: Đừng ai mong được sung sướng

Sở Tinh Lan lặng lẽ vểnh tai hóng hớt.

Có dưa? Tiết lộ chút đi, ta muốn nghe.

Huynh muội đoạn tuyệt, thủ túc tương tàn, nghe có vẻ rất kích thích.

Trong đầu cậu đã nghĩ ra đủ kiểu suy đoán, tiện thể đâm hắn cho hắn một nhát: \”Kiếm ngươi tặng cho muội muội, sao lại dùng để giết ngươi? Là bị người ta trộm mất, hay là muội muội người dùng nó để giết ngươi?\”

Tuy cậu đánh không lại, nhưng công kích tâm lý thì vẫn làm được.

Sở Tinh Lan không vui vẻ thì đừng ai mong được sung sướng.

Có lẽ Sở Tinh Lan đã nói trúng, Đại Vu nhớ lại chuyện xưa, trái tim vốn đã nguội lạnh từ lâu bỗng như đau nhói trở lại, khiến hắn thoáng ảo giác thấy lại cảnh tượng bị chính người mình quan tâm giết chết.

Khuôn mặt vô cùng quen thuộc ấy của Minh Tích Nguyệt cầm kiếm đứng trước mặt hắn, tựa như đang tái hiện lại cảnh tượng năm xưa.

Sát khí trên người Đại Vu vốn đã nặng, nay lại càng thêm trầm trọng, nhìn hai người bọn họ càng lúc càng chướng mắt.

\”Chướng mắt, quá chướng mắt. Ngươi có một khuôn mặt khiến ta thấy ghét! Sao ngươi lại có thể giống đến như vậy!\” Đại Vu không thích nhắc lại quá khứ của mình, giờ đây hắn chỉ muốn giết sạch những người mà mình thấy chán ghét, \”Không cần lắm lời, dù các ngươi có kéo dài thời gian, thì hôm nay vẫn sẽ phải bỏ mạng tại nơi này, quan tài của ta có thể tặng cho các ngươi, để người có tình các ngươi chôn cùng một chỗ.\”

\”Khỏi đi, ta không cần đồ mà người khác đã dùng qua, người giữ lại tự mình dùng đi.\” Sở Tinh Lan từ chối món quà quá đáng của Đại Vu, \”Ngươi chỉ là một mảnh tàn hồn, mà lại có thể gây ra nhiều chuyện như vậy, bản thể của ngươi ở đâu?\”

Sở Tinh Lan nghi ngờ cấm địa chỉ phong ấn tàn hồn của hắn.

Thái lát sư thúc còn có thể bắt bản thân ra thành thịt băm, cậu nghi ngờ thân thể của Đại Vu này đang giấu ở chỗ khác làm loạn.

Đại Vu không nói chuyện cũ có hơi đáng tiếc, cảm giác như đã bỏ lỡ một chuyện gì đó kích thích.

Đại Vu nói như vậy thì chắc chắn Minh Tích Nguyệt trông rất giống muội muội của hắn, nhưng Minh Tích Nguyệt là nhân loại thuần chủng, mà y lại có được kiếm linh, chuyện lạ.

Sở Tinh Lan bỗng thấy tò mò không biết vị tác giả vô danh trong giới tu chân kia, người đã viết ra một đống truyện đúng y như thực tế, có biết chuyện xưa này không, biết thì viết ra để cậu hóng một chút.

\”Không nói cho ngươi.\” Đại Vu trực tiếp động thủ, \”Cho dù chỉ là một mảnh tàn hồn thì ta cũng có thể giết sạch các người, ngươi đa được trải nghiệm qua rồi, các ngươi đánh không lại ta.\”

Đã giao thủ cùng hắn, đương nhiên Sở Tinh Lan biết rõ mảnh tàn hồn khiến cậu lãng phí hơn phân nửa pháp bảo trên người chỉ để kéo dài chút thời gian này có thực lực khủng bố cỡ nào.

Đã từng giao thủ với hắn, Sở Tinh Lan đương nhiên hiểu rõ thực lực đáng sợ của mảnh tàn hồn này, chỉ trong thời gian ngắn đã khiến hơn nửa số pháp bảo giữ mạng trên người cậu vỡ nát, chỉ để kéo dài lấy một chút thời gian.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.