Câu nói dễ gây hiểu lầm của Minh Tích Nguyệt vừa thốt ra, lập tức khiến hai người đang quyết đấu giữa ranh giới sống chết sững lại tại chỗ.
Minh Tích Nguyệt đến cứu người mà cứu với khí thế như đi bắt gian, hùng hổ xông vào khiến người ta khó mà phớt lờ được sự tồn tại của y.
Sở Tinh Lan: \”…..\”
Trong hoàn cảnh nghiêm túc thế này mà ngươi cũng có thể nói mờ ám như vậy, không hổ là ngươi.
Ngay khi bức tường đá sụp xuống, thân ảnh đỏ rực của Minh Tích Nguyệt hiện ra trước mặt hai người, vì chạy đến quá vội, trên người y phủ một tầng mồ hôi mỏng, thoạt nhìn vô cùng gấp gáp.
Lần này Minh Tích Nguyệt đến rất nhanh, thời gian còn chưa một nén nhang, cứ như trên người y gắn sẵn định vị vậy.
Vừa trông thấy Sở Tinh Lan, đôi mắt ảm đạm ấy như cỏ cây gặp ánh nắng ban mai, tham lam hút lấy từng tia sinh khí, vội vã bước nhanh về phía cậu.
\”Tinh Lan, ta đến tìm ngươi rồi đây, cái chỗ quỷ quái này lắm cơ quan thật, ta phải phá đi khá nhiều mới vào đây được.\”
Khó khăn lắm y mới được nắm tay, thế mà lại có người tách bọn họ ra.
Lúc Minh Tích Nguyệt cảm nhận được một pháp bảo giữ mạng mà mình tặng cho Sở Tinh Lan đã bị vỡ, y vội muốn chết.
Sở Tinh Lan gặp phải nguy hiểm rồi!
Minh Tích Nguyệt dùng tốc độ nhanh nhất xông đến đây, giữa đường còn gặp phải không ít bẫy rập ngăn cản bước đi của y.
Sở Tinh Lan: \”Tích Nguyệt, ngươi mau đi, lão già này rất mạnh, nếu không đi lát nữa chúng ta sẽ phải chết chung một chỗ luôn đấy!\”
Đấu với người này, khả năng thắng của Sở Tinh Lan không cao lắm, cậu không hi vọng Minh Tích Nguyệt sẽ bị thương.
\”Ta cảm nhận được có người muốn giết ngươi, nên vội vàng chạy đến giúp đỡ. Thêm cả ta nữa, chỉ là một tàn hồn cỏn con mà thôi, chẳng thể giết chết được chúng ta. Ngươi còn ở đây, thì ta tuyệt đối sẽ không rời đi.\”
Minh Tích Nguyệt cầm trường kiếm đứng chắn trước mặt Sở Tinh Lan, mắc mặt lạnh lùng nhìn tàn hồn Đại Vu, như muốn trực tiếp xử lý ngay tại chỗ.
\”Các xa hắn ra, người chết thì nên có dáng vẻ của người chết, nếu không ta đào mộ ngươi lên, đốt tro cốt ngươi thành tro bụi, cho ngươi vĩnh viễn không được an nghỉ!\”
Minh Tích Nguyệt cảm nhận được cấm địa này của Thanh Nguyên Tông không gì tốt lành, lúc nào cũng có kẻ dòm ngó đến đạo lữ của y.
Vậy nên vừa vào cái là y buông lời cay nghiệt.
Đào mộ của kẻ thù, đốt xương bọn chúng thành tro bụi, Minh Tích Nguyệt rất có kinh nghiệm trong chuyện này.
\”Sở Tinh Lan, người này lại tìm đến đây rồi, y như một con bạch tuộc dính người.\” Đại Vu cau mày nhìn Minh Tích Nguyệt, cảm thấy hơi khó hiểu, \”Ta đã tách hai người các ngươi ra, sao mới đó mà đã tìm đến được đến đây rồi?\”