Người trong quan tài bước ra nhìn Sở Tinh Lan, lúc này, bầu không khí trong thạch thất đang rất kỳ dị.
Sở Tinh Lan như đang ở hiện trường đào mộ của một tiểu thuyết nào đó, rồi đột nhiên có cương thi ngàn năm gì đó nhảy ra.
\”Đáng tiếc là giới tu chân không thể đánh giá phong ấn này một sao! Với ngươi, cái phong ấn đó chẳng khác gì keo dán giấy, dễ dàng thoát ra như không mất chút sức lực nào. Ngươi đã cài bao nhiêu người vào Thanh Nguyên Tông rồi?\”
Có vẻ như phong ấn cấm địa hoàn toàn vô dụng với hắn, điều này khiến lòng Sở Tinh Lan như rơi xuống đáy vực, không khỏi dè chừng trước kẻ quái dị này.
\”Hay là phong ấn hoàn toàn không ảnh hướng đến ngươi?\”
Sở Tinh Lan rất muốn châm chọc, phong ấn này của Thanh Nguyên Tông trông như ghê gớm lắm, thế mà lại chẳng hề có chút tác dụng nào với người bị trấn áp trong cấm địa.
Nội bộ Thanh Nguyên Tông có nội dán là chuyện đã được chứng thực.
Đáng tiếc kiếm trận mà năm đó dựng ra đã sắp không còn tác dụng gì nữa rồi.
\”Không ít đệ tử Thanh Nguyên Tông đã vào đây, máu thịt của chúng nuôi ta no bụng, phong ấn đã bị máu dính bẩn thì sẽ không còn tác dụng nữa.\” Đại Vu chầm chậm đứng lên, ung giải đáp thắc mắc của Sở Tinh Lan, \”Kẻ thích tìm đường chết nhiều vô kể, trở thành dưỡng chất cho ta là vinh hạnh của bọn chúng.
Người đó chầm chậm đứng dậy, cũng nhờ đó mà Sở Tinh Lan thấy rõ toàn bộ diện mạo của hắn.
Đó là một người mà Sở Tinh Lan chưa từng gặp bao giờ. Trên thân thể màu đồng cổ là những phù văn màu vàng kim vừa hoa lệ vừa quỷ dị. Hắn khoác ngoài một chiếc áo bào sang trọng, cả người toát lên vẻ tuấn mỹ kỳ lạ.
Cũng giống như một con rắn độc sặc sỡ ẩn mình trong cống rãnh, đột ngột trồi lên cắn một phát chí mạng.
Sở Tinh Lan cảm thấy được tầm nhìn của đối phương đang đặt trên người mình, hệt như cậu đã bị rắn độc quấn lấy, răng nanh của nó có thể đâm xuyên lớp da cậu bất cứ lúc nào, giết chết cậu ngay tại nơi này.
Khi hắn đang dần bước đến, cuối cùng Sở Tinh Lan cũng đã nhìn thấy rõ gương mặt của người này, ngay sau đó vạch trần thân phận của đối phương.
\”Ngươi là Đại Vu của Vu tộc.\”
Cuối cùng Sở Tinh Lan cũng biết vì sao lại cảm thấy người này quen mắt rồi, cậu đã nhìn thấy người này trong thần thức của Minh Tích Nguyệt.
Hồi ức trong viên mắt đá đỏ chính là của hắn.
Người này chính là Đại Vu năm đó đã sử dụng bí bảo của Vu tộc, không chỉ không thành công, ngược lại còn đẩy cả tộc vào kết cục diệt vong hết lần này đến lần khác, cuối cùng hắn cũng bị phản phệ, trở thành sự tồn tài hiếm khi được nhắc đến trong lịch sử.
Trông hắn bây giờ có vẻ vẫn chưa từ bỏ, vẫn âm thầm toan tính điều gì đó trong bóng tối, từng mắt xích nối liền nhau, mưu đồ đã chuẩn bị suốt bao năm chỉ chờ thời cơ ra tay, tung đòn chí mạng vào bọn họ.