Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà 1 – Chương 135: Nghiêm cấm động dục trong lúc chạy trốn – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà 1 - Chương 135: Nghiêm cấm động dục trong lúc chạy trốn

\”Con rối động rồi! Cẩn thận chúng nó công kích!\”

Sở Tinh Lan nhìn thấy con rối bắt đầu động đậy, con ngươi không chút ánh sáng đang nhìn bọn họ chằm chằm, cậu nhanh chân lùi về sau chạy cách xa mấy bước.

Con rối phát ra giọng nói của Thường Vũ Thư, nó dùng ánh mắt căm thù nhìn Sở Tinh Lan: \”Sở Tinh Lan, đã lâu không gặp. Ngươi hại ta thành ra thế này, chi bằng ở lại cùng ta đi!\”

Giết chết bọn họ!

Hãy để bọn chúng vùi thây nơi đất tối không thấy trời cao, thây mục cùng nhau, vĩnh viễn không siêu sinh.

Tất cả con rối đều sống rồi, một đống Thường Vũ Thư xông về phía cậu tung đòn công kích, tu vi cũng giống hệt đời trước của hắn, tuy không cao, nhưng số lượng này đủ để gây phiền phức cho người khác.

Hơn nữa trên người con rối còn có dây tơ hông, hệt như ký sinh trùng đang tìm ký chủ khắp nơi!

\”Mọi người đừng để thứ này chạm vào người! Bị nó bám vào sẽ biến thành kẻ yêu đương mất não giống Ôn đạo hữu đấy!\”

Minh Tích Nguyệt và Sở Tinh Lan lập tức lấy pháp khí ra, đứng cùng mọi người đề phòng con rối đến gần.

\”Ôn đạo hữu! Nhiều người thương cũ của ngươi thế này, ngươi mau đi ngăn cản hắn đi! Nhiều người trong lòng như vậy, chắc ngươi hạnh phúc lắm.\”

Ôn Viễn Sơn đen cả mặt, cắn răng phủ nhận: \”Không, đây là ác mộng, đây là ác mộng đếm mãi không hết, ta không bao giờ muốn nhìn thấy gương mặt này nữa.\”

Cứ hễ gặp phải chuyện có liên quan đến Thường Vũ Thư, là Ôn Viễn Sơn lại cực kỳ đen đủi.

Một Thường Vũ Thư đã đủ khiến hắn khốn đốn, giờ lại thêm mấy người nữa thế này, Ôn Viễn Sơn chỉ cảm thấy đầu mình sắp muốn nổ tung.

Rất nghi ngờ chuyện này sẽ trở thành tâm ma của hắn.

Mọi người vừa nghe sẽ biến thành kẻ yêu đương mất não, trông ai cũng như gặp phải kẻ địch.

Lần này lỡ mà trúng chiêu thì khoảng thời gian ấy sẽ biến thành lịch sử đen tối, sau này thỉnh thoảng bị lôi ra làm trò cười

Mọi người đồng loạt thi triển pháp thuận, điên cuồng cho nổ tung đám con rối đang lao về phía bọn họ.

Con rối trong cấm địa đao thương bất nhập, càng đánh càng nhiều con rối xuất hiện. Đến khi số lượng đã đông đến mức khó bề chống đỡ, bọn họ bị tách ra, mỗi người chạy một hướng, thỉnh thoáng ra tay cắt đứt dây tơ hồng trên người con rối.

Minh Tích Nguyệt nắm lấy tay Sở Tinh Lan kéo cậy chạy băng qua địa đạo, một con rối rỗng ruột đuổi theo sau bọn họ, y nghiêng đầu nhìn Sở Tinh Lan bên cạnh, trong con ngươi lộ rõ vẻ kích động khó che giấu

\”Lại chỉ có hai người chúng ta, dáng vẻ hiện tại của đôi ta, trông có tiểu tình lữ bị người nhà phản đối, đang lén lút bỏ trốn không?\”

Minh Tích Nguyệt không bỏ qua bất kỳ cơ hội tán tỉnh nào, y vĩnh viễn không biết sợ là gì, thân ảnh đỏ rực như ánh bình minh vừa nhô lên, khiến người ta ngỡ như đang nhìn thấy sức sống ngập tràn của một ngày mới.

Cũng khiến người ta bỗng dưng có cảm giác, bên cạnh y chính là nơi an toàn nhất.

\”Lúc này rồi mà người còn tán tỉnh được, không sợ hai chúng ta sẽ chết ở nơi này thật à?\” Sở Tinh Lan bất lực, tùy ý để Minh Tích Nguyệt kéo tay cậu chạy về phía trước, bọn họ lao nhanh trên con đường đá, \”Đến lúc đó sẽ phải chôn cùng một hố thật rồi.\”

Sở Tinh Lan hoài nghi Minh Tích Nguyệt nói nhiều như thế, nói lãng mạn đến vậy chính là vì để nắm tay cậu.

Mới vừa rồi, Minh Tích  Nguyệt lặng lẽ đan xen mười ngón, nắm chặt lấy tay cậy, như đang sợ hai người bọn họ sẽ bị tách ra vậy.

Sở Tinh Lan không giãy giụa, mặc kệ y kéo đi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.