Sở Tinh Lan cực kỳ tò mò về chuyện cũ của đại sư huynh, đứng bên cạnh chăm chú nhìn với vẻ mặt đầy háo hức.
\”Đại sư huynh, huynh nói chuyện đừng nói một nữa chứ, mau kể tiếp đi, đã xảy ra chuyện gì?\”
Đại sư huynh không nói trọn vẹn câu chuyện, tò mò chết mất.
\”Đừng vội, chuyện của hơn trăm năm trước, đợi ta nhớ lại đã.\”
Dưới sự thúc giục của Sở Tinh Lan, đại sư huynh mới tiếp tục kể tiếp câu chuyện mình đã thoát chết khỏi hiểm cảnh như thế nào.
Lúc đó, đại sư huynh đứng trước sức ép tu vi của Tang Lâm Vãn, lại còn bị bắt lại, thật ra trong lòng rất sợ, cảm thấy chắc mình sắp tới số rồi.
Nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc hắn giả vờ không sợ, ý đồ kéo dài thời gian để chờ sư tôn đến cứu.
\”Tang sư thúc, có gì nói thẳng, muốn giết thì giết, cần gì lòng vòng như vậy, ở chỗ này trêu đùa một tu sĩ nhỏ bé như ta, cũng chẳng có gì hay ho đâu.\”
Vị sư thúc mà bình thường chẳng mấy khi tiếp xúc nay lại đột nhiên đại khai sát giới, sư huynh không cảm thấy hắn sẽ bỏ qua cho mình, di ngôn cũng đã nghĩ xong rồi.
Công pháp mà sư tôn đưa vẫn chưa hiểu hết, hắn có lỗi với sự kỳ vọng của sư tôn, còn lời hẹn cùng nhau ra ngoài lịch luyện với Tang Tịnh Viễn cũng không thể thực hiện được nữa, con đường tu tiên của hắn đến đây là kết thúc rồi, nghĩ lại vẫn còn rất nhiều tiếc nuối.
Trong đầu đại sư huynh xuất hiện vô số ý nghĩ, ký ức cả đời này của hắn lần lượt lướt qua như đèn kéo quân.
Đại sư huynh đã chứng kiến màn trở mặt điên cuồng của Tang Lâm Vãn, đủ loại cảm xúc như ghen tị, đố kỵ, căm hận lướt qua khuôn mặt hắn, khoái cảm méo mó ấy khiến vẻ mặt người trước mắt trở nên âm u thất thường
\”Ngươi ngày ngày xuất hiện trước mặt Minh Huyền, ta nhìn đã thấy ghen tỵ, dựa vào cái gì mà ngươi có quang minh chính đại ở bên cạnh hắn? Mà hắn thậm chí còn chẳng chịu nhìn ta lấy một cái, coi ta như không tồn tại, ghét ta đến như vậy.\” ánh mắt của Tang Lâm Vãn nhìn đại sư huynh càng lúc càng điên cuồng, \”Ban đầu ta tính giết chết ngươi, những nghĩ lại thôi, ngươi sống sẽ có tác dụng hơn chết. Minh Huyền không nỡ để ngươi chết, coi như tiểu tử ngươi may mắn.\”
Càng nghĩ càng thấy tức.
Đại sư huynh: \”Những người còn lại thì sư tôn nỡ chắc? Tự ngươi muốn giết lại còn kiếm cớ nói bậy.\”
Đây là tiếng người à?
\”Đều không nỡ, nhưng ta muốn giết, giết chán rồi nên tha ngươi một cái mạng, chờ đến khi cần dùng là có thể dùng được.\”
Đại sư huynh luôn cảm thấy ánh mắt Tang Lâm Vãn nhìn hắn hơi ghê rợn, trông như đang nhìn một thứ gì đó có thể lợi dụng.
Trông cũng cũng có vẻ giống một tên điên, ở chỗ này nói xằng nói bậy.
Sau đó Minh Huyền đã đuổi đến nơi và giết chết Tang Lâm Vãn, khi đó hắn mới thực sự thoát chết.
Đại sư huynh cứ vậy mà sống tiếp, có thể là do phúc lớn mạng lớn, cho đến tận bây giờ, dù con người hắn thích lang bạt, nhưng vẫn sống tốt.
Sở Tinh Lan cảm thấy mạch suy nghĩ của Tang Lâm Vãn hơi kỳ quái, đố kỵ đại sư huynh, nhưng lại không giết hắn, mà còn muốn lợi dụng.
Nếu những gì đại sư huynh nói không phải giả, vậy thì ít nhất bây giờ hắn sẽ không gặp phải vấn đề gì lớn.
Chỉ là không biết Tang Lâm Vãn muốn lợi dụng đại sư huynh làm gì.
Còn Tang sư huynh thân là đệ tử của Tang Lâm Vãn, tên điên đó đưa hắn về có mục đích gì?
Trong lúc Sở Tinh Lan đang trầm tư suy nghĩ, Minh Tích Nguyệt đột nhiên thò đầu vào, thình lình xuất hiện giữa bọn họ, âm thầm tách hai người ra.
\”Các ngươi đang làm gì vậy? Nói chuyện riêng sao không dẫn theo ta nữa? Tinh Lan, dù các ngươi có là sư huynh đệ, nhưng thân mật thế này cũng nên suy xét đến cảm nhận của ta một chút.\”