Minh Tích Nguyệt thấy Sở Tinh Lan qua chỗ mình, đành nhỏ giọng bảo cậu tránh ra, rồi lặng lẽ dịch ra xa hơn.
\”Vậy ta càng không thể đi, để ta nhìn thử, có phải đã bị con bướm lọt lưới nào nhắm trúng rồi không, nghe nào, để ta xem xem.\”
Sở Tinh Lan phóng thần thức ra, nắm chặt tay y bắt đầu dò xét, cố gắng tìm ra nơi có vấn đề trên người Minh Tích Nguyệt.
\”Cận thận không mấy con sâu đó ăn sạch ngươi, đến lúc chỉ còn trơ mỗi cái vỏ tôm bóng loáng.\”
Lạ ở chỗ, vấn đề lại không phải do mấy con bướm kỳ dị kia ký sinh, trên người Minh Tích Nguyệt hoàn toàn không có dấu hiệu nào của trứng ký sinh.
Nhiệt độ trên người y càng lúc càng cao, khiến cho Sở Tinh Lan cảm thấy cảnh tượng trước mắt càng lúc càng quen thuộc.
\”Tinh Lan….buông ra, đừng chạm…..ta……\”
Sở Tinh Lan nhận ra giọng nói của Minh Tích Nguyệt đã thay đổi khác với ngày thường, nghe khàn hẳn đi.
Nghe giọng hơi mờ ám.
Sở Tinh Lan nhìn kỹ lại sắc mặt của Minh Tích Nguyệt, lúc này mới biết vấn đề của y nằm ở chỗ nào.
Minh Tích Nguyệt hiện giờ chẳng giống bình thường chút nào, sắc mặt đỏ bừng, ánh mắt dán chặt lên người Sở Tinh Lan như thể muốn lột sạch cậu ăn vào bụng, trông rất sắc tình, khiến người nhìn cũng phải suy nghĩ bậy bạ.
Khi Sở Tinh Lan chạm vào y, Minh Tích Nguyệt phản ứng rất dữ dội, vội vàng đẩy cậu ra.
Sở Tinh Lan: \”?\”
Tiểu tử ngươi bình thường chẳng khác gì bạch tuộc, chỉ muốn quấn chặt lấy ta, giờ sao lại đột nhiên đẩy ra rồi?
Lẽ nào là viên đá kỳ lạ đó đã làm ảnh hưởng đến y.
Viên đá đỏ ấy của Minh Tích Nguyệt đã giải quyết rồi, đáng lẽ ra sẽ không ảnh hưởng đến y nữa mới phải, nhưng vì sao bây giờ y lại thành ra thế này?
Minh Tích Nguyệt lắc đầu, nhìn gần đó có người thì ghé tai nhỏ giọng nói chuyện, trông có vẻ không muốn để người khác biết.
Sở Tinh Lan nghe Minh Tích Nguyệt nói, đôi mắt đột nhiên mở lớn.
Cậu hiểu rồi, thì ra là thể chất mị cốt trời sinh mà lần trước Minh Tích Nguyệt từng nhắc qua, thứ đã gây ra không ít phiền toát cho con đường tu tiên của Minh Tích Nguyệt.
Mặc dù Minh Tịch Nguyệt có nói rằng điều đó không ảnh hưởng nhiều đến y, chỉ cần không bị chú ý là được, nhưng chuyện y bị đẩy sang tu luyện công pháp của Hợp Hoan Tông ít nhiều cũng là vì nguyên nhân không thể khống chế được.
Sở Tinh Lan biết như vậy, nhưng Minh Tích Nguyệt không nói, cậu cũng không hỏi kỹ.
Lần này Sở Tinh Lan đã biết không khống chế được chỗ nào rồi.
Ví dụ như.
Thi thoảng lại phát tình.
Có thể nói là vô cùng hợp với phong cách của Hợp Hoan Tông.