Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà 1 – Chương 129: Tình ta bền hơn cả vàng – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà 1 - Chương 129: Tình ta bền hơn cả vàng

Cấm địa Thanh Nguyên Tông đã sắp trở thành địa điểm tham quan nổi tiếng.

Sở Tinh Lan bọn họ vừa mới đến gần đường núi vào cấm địa đã nhìn thấy rất nhiều gương mặt thân quen, suýt nữa đâm trúng nhau, có tránh cũng không biết tránh vào đâu.

Đón đầu là đại sư huynh, Tang Tịnh Viễn, và cả chục chí hữu của bọn họ đến từ các đại tông môn, nam tu nữ tu đủ cả, lác đác cộng lại cũng phải mười mấy người.

Nhìn dáng vẻ thong dong của bọn họ, trông chẳng khác gì qua đây dạo chơi.

Đại sư huynh thật không hổ là bộ trưởng bộ ngoại giao, quan hệ xã hội khá tốt, ai ai cũng nói chuyện được.

Vào chỗ nguy hiểm như cẩm địa mà cũng có một nhóm người đi cùng.

Sở Tinh Lan nói thầm đại sư huynh đi đâu cũng có một đống bằng hữu, còn Sở Tinh Lan, đến lúc thành hôn, bạn bè trong tu chân giới còn chẳng gom được đủ một bàn.

Cái mối quan hệ xã hội khó xử này.

Hai bên gặp nhau mà chẳng nói lời nào, trên mặt hơi lộ ra vài phần ngượng ngùng, ai ai cũng có cảm giác như bị bắt quả tang.

Sở Tinh Lan mở lời phá vỡ bầu không khí trầm mặc quỷ  dị này, chủ động chào hỏi.

\”Đại sư huynh. Tang sư huynh, các vị đạo hữu, kéo quá nhỉ? Mọi người cũng ra đây tản bộ à? Chỗ này nhiều người, nhộn nhịp ghê.\”

Đường núi vốn đã chật hẹp, giờ thì chật ních người, bộ dạng lén la lén lút của hai bên trông cũng chẳng giống đang tản bộ, mà giống lén lút ra đây gây chuyện sau lưng sư môn hơn.

\”Cứ tạm coi thế đi. Tiểu sư đệ, các ngươi đến đây làm gì? Trông các ngươi cũng không giống tản bộ lắm nhỉ.\”

Sở Tin Lan nhìn một lượt xung quanh cấm địa trông cực kỳ âm u quỷ dị này, nhắm mắt nói bừa: \”Hẹn hò, chỗ này phong cảnh đẹp, thích hợp bồi dưỡng tình cảm.\”

Minh Tích Nguyệt nghe vậy theo đà đan tay mười ngón với Sở Tinh Lan, quang minh chính đại khoe ân ái ngay trước mặt mọi người.

\”Đúng thế, tình đôi ta bên hơn cả vàng, chỉ muốn kề sát bên nhau, thấy nơi đây rất thích hợp cho tình nhân cùng dạo bộ, vừa hay gặp phải các ngươi.\”

Cả đám im lặng, không thể tìm lí do nào bình thường hơn à?

Các ngươi hẹn họ còn dắt Ôn Viễn Sơn theo phía sau làm gì?

Bọn ta cũng không muốn nhìn các ngươi thể hiện tình cảm.

\”Vớ vẩn, ta thấy các ngươi đang tính lẻn vào cấm địa thì có, đại sư huynh ta lại chả hiểu ngươi quá.\” Đại sư huynh chẳng tin nổi cái miệng này của Sở Tinh Lan: \”Ở trước mặt ta thì không cần viện cớ, các ngươi không giấu được ta.\”

Miệng của tiểu sư đệ là quỷ lừa người, không có câu nào là thật.

\”Đại sư huynh, sao huynh biết? Lẽ nào huynh cũng thế?\”

Đại sư huynh gật đầu: \”Đúng vậy, bọn ta cũng thế, không thi đấu thì rất nhàm chán, nghe Tần huynh nhắc đến chỗ này, đang rảnh không có việc gì làm, bèn kéo nhau đi rước họa….không, thăm dò một chút. Tiểu sư đệ, ta làm vậy là đang giúp sư tôn san sẻ bớt gánh nặng, sư tôn mà biết cũng sẽ khen ta.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.