Minh Tích Nguyệt ngồi bên cạnh Sở Tinh Lan đang lén sờ tay cậu nãy giờ, vừa nghe thấy câu trả lời của Ôn Viễn Sơn, linh kiếm lại rút ra một lần nữa.
Lưỡi kiếm lóe ánh sánh lạnh chĩa thẳng vào điểm chí mạng của Ôn Viễn Sơn, trên kiếm phản chiếu gương mặt mang theo sát ý của Minh Tích Nguyệt.
\”Minh Tích Nguyệt, ngươi đánh ta một trận còn chưa đủ, giờ còn muốn giết ta? Ngươi là tu sĩ chính phải chứ không phải ma tu!\” Ôn Viễn Sơn thảm thiết nói một câu, suýt nữa bị giết, \”Sao đâu đâu cũng bị đánh thế này!\”
Minh Tích Nguyệt một mỹ nhân rực rỡ như vậy, mà khi ra tay lại cực kỳ tàn nhẫn, đánh hắn không chút nể nang gì, giống như đang mượn chuyện công để trả thù riêng vậy.
\”Ngươi đã biết quá nhiều rồi, vì an nguy của Tinh Lan, tại hạ chỉ đành tiễn ngươi lên đường thôi. Lần sau luân hồi rồi thì đừng biết nhiều quá, không tốt cho ngươi đâu.\”
Minh Tích Nguyệt không hi vọng có quá nhiều người biết đến lai lịch của Sở Tinh Lan, càng nhiều người biết, sẽ càng thêm nhiều người tính kế cậu, chi bằng cứ bóp chết mối nguy hiểm ngay từ trong trứng nước.
Minh Tích Nguyệt cảm thấy trên người Ôn Viễn Sơn có quá nhiều điểm đáng chết, tùy tiện lôi ra một cái cũng đủ làm lý do giết người diệt khẩu.
Y thà rằng để mình trở thành ác nhân.
\”Vậy bây giờ ta sẽ kết liễu ngươi, cho ngươi biết có nhân ắt có quả, báo ứng của ngươi chính là ta.\”
\”Minh Tích Nguyệt! Ngươi là tu sĩ danh môn chính phải, đừng có động tí là lại giết người diệt khẩu, ta chết trong phòng các ngươi, ngươi cũng chạy không thoát đâu.\” Ôn Viễn Sơn thấy mạng quèn khó giữ, rút kiếm ngăn cản, co dò chạy qua bên cạnh, \”Ta bảo đảm sẽ không tiết lộ, sẽ không nói lung tung khắp nơi, ta có thể dùng đạo tâm thề!\”
Cũng may hắn tinh thông kiếm pháp mới vớt lại được một mạng, cứng rắn ngăn lại chiêu kiếm pháp bá đạo của Minh Tích Nguyệt, hai người đấu pháp kịch liệt đến mức suýt nữa phá tan cả phòng nghỉ.
Nếu không có trận pháp cách âm, thì động tĩnh này của bọn họ chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của tu sĩ khác.
Ôn Viễn Sơn tức giận chửi thầm những tu sĩ não yêu đương này đúng là ngang ngược.
Cứ hở ra là lại muốn vì đạo lữ mà giết người diệt khẩu!
Không đúng, hình như lúc trước hắn cũng não tàn như thế này.
Hắn chợt hiểu ra, lúc trước mình phát điên thì trong mắt người khác trông kỳ quặc đến mức nào.
Trong lúc gà bay chó sủa, nghĩ đến Ôn Viễn Sơn mà chết trong phòng bọn họ thì cũng khó mà giải thích, cuối cùng đành để hắn dùng đạo tâm thề, lúc này mới kết thúc.
Nếu hắn dám nói lung tung, thần hồn diệt vong, lúc này Sở Tinh Lan và Minh Tích Nguyệt mới yên tâm đôi chút.
Sở Tinh Lan quyết định lát nữa tìm Lư Ngọc Thành, bảo hắn cũng dùng đạo tâm thề.
\”Thường Vũ Thư lúc nào cũng ở lì trong Lăng Tiêu Tông, hiếm khi ra ngoài, vậy mà lại có dính líu đến những âm mưu liên quan khắp tu chân giới. Rốt cuộc thì bọn họ đang làm gì sau lưng chúng ta?\”