Trước khi suýt bị cậu đánh cho gần chết, Ôn Viễn Sơn vẫn còn là một công điên mắc bệnh si tình giai đoạn cuối, hở chút là đòi giết người, giờ thì trông cũng lễ phép hơn rồi.
Chẳng trách đồng môn của hắn nói ban đầu hắn là một kiếm tu bình thường, nay xem ra lời này không giả.
Sở Tinh Lan nhìn Ôn Viễn Sơn toát ra khí chất hoàn khác so với trước đây, không khỏi kinh ngạc: \”Ôn đạo hữu, một kiếm này của ta đã hồi sinh ngươi, cuối cùng cũng bình thường trở lại, hoá ra là qua đây nói chuyện chính thật, ta còn tưởng đến trả thù cơ đấy.\”
Sợi tơ hồng quái dị ấy chính là đầu sỏ hại Ôn Viễn Sơn biến thành kẻ mất não.
Suy đoán của Sở Tinh Lan đã được nghiệm chứng thành công.
Ôn Viễn Sơn trông cũng không tức giận vì bị bọn họ đánh, rất chân thành mang quà tạ lỗi theo.
\”Trước kia tại hạ chịu sự ảnh hưởng từ ngoại vật, thất lễ rồi, cũng may vẫn chưa gây ra lỗi lầm gì lớn, đây là quà tạ lỗi, mong các hạ nhận lấy.\”
Cứ hễ nhớ quãng thời gian mất não không bình thường lúc trước, Ôn Viễn Sơn chỉ muốn tự tát cho mình một bạt tai.
Ôn Viễn Sơn tặng rất nhiều thiên tài địa bảo, Sở Tinh Lan nhìn thấy đống quà cáp đầy ắp này cũng thấy hắn thuận mắt hơn nhiều rồi?
Ban đầu cậu còn tính qua chỗ Ôn Viễn Sơn, không ngờ người đã tự đưa đến cửa, cũng đỡ tốn sức, thế là trực tiếp đưa ra lời mời: \”Nơi này không phải chỗ để nói chuyện, mời vào trong phòng thảo luận rõ hơn.\”
Minh Tích Nguyệt theo bên cạnh nhìn chằm chằm Ôn Viễn Sơn bỗng dưng đổi tính, phòng ngừa hắn đột nhiên làm ra những chuyện hãm hại Sở Tinh Lan.
Sở Tinh Lan mời người vào trong phòng, vì đề phòng thái lát sư thúc qua đây nghe lén, cậu mở trận pháp cách âm lần nữa.
Dưới ánh nhìn chăm chú của Sở Tinh Lan và Minh Tích Nguyệt, Ôn Viễn Sơn cứ cảm thấy như mình đã bước vào ổ cướp nào đó.
\”Sau khi đạo hữu chém đứt trói buộc trên người ta, thì ta đã tỉnh rồi.\” Ôn Viễn Sơn im lặng chốc lát, nói đến nguyên nhân hắn sững người trên võ đài: \”Ta cảm giác như bản thân mình đã mơ một giấc mơ vừa dài vừa kỳ lạ, không phân biệt được hiện thực và trong mơ. Nếu không phải Sở đạo hữu ra tay, rất có thể lúc này ta vẫn là một kiếm tu não có vấn đề.
Sở Tinh Lan: \”Có thể giản lược một chút không?\”
Ôn Viễn Sơn nói chuyện ít nhiều cũng có một chút lời thừa thãi, Sở Tinh Lan nghe hồi lâu mà vẫn chưa nói đến trọng điểm.
\”Nếu ngươi qua đây để lừa bọn ta, ta sẽ ngay lập tức khiến ngươi biến mất trong yên lặng, Minh Tích Nguyệt vẫn còn ghi thù chuyện Ôn Viễn Sơn làm phiền bọn họ thân mật, ánh mắt u ám: \”Mau nói trọng điểm.\”
Ôn Viễn Sơn nói ngắn gọn vài câu.
\”Trên người Thường Vũ Thư rất kỳ lạ, không ít người gặp phải hắn đều sẽ bị cưỡng chế yêu hắn, ta trúng chiêu rồi, những hành vi mà bản thân ta làm ra đều bị ảnh hưởng.\”