Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà 1 – Chương 126: Hôn yết hầu – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà 1 - Chương 126: Hôn yết hầu

Sở Tinh Lan: \”?\”

Màn dạo đầu lần này dài như vậy mà Minh Tích Nguyệt ngươi lại chỉ muốn xin một cái hôn?

Sở Tinh Lan không vui rồi.

Cứ hễ không vui là lại bắt đầu làm mình làm mẩy: \”Không cho.\”

Minh Tích Nguyệt định thuận đà hôn xuống: \”Không cho? Vậy ta cưỡng hôn. Bây giờ chỉ có hai chúng ta, hôm nay ngươi chạy không thoát đâu, không cho cũng phải hôn.\”

Kỹ năng diễn xuất của Minh Tích Nguyệt bùng nổ, lại bắt đầu nhập vai, lại bắt đầu ngứa đòn.

Nếu không phải đang trong phòng nghỉ, Minh Tích Nguyệt mà nói ra câu này ở ngoài thì kiểu gì cũng bị tu sĩ chính nghĩa trừng trị.

Sở Tinh Lan khó chịu, một phát đẩy Minh Tích Nguyệt ra, bắt đầu một màn ngươi đuổi ta chạy mọc cánh khó bay.

\”Ngươi đuổi được đã rồi nói!\”

Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà 1 - Chương 126: Hôn yết hầu









Sở Tinh Lan mặc y phục xong, vèo một cái đã chạy ra ngoài, chạy được một lúc lại đứng trong tuyết đợi Minh Tích Nguyệt đuổi đến.

Sở Tinh Lan đứng giữa trời tuyết, nhìn về phía cấm địa đang bốc lên sát khí, cậu đứng trầm ngâm như đang suy nghĩ gì đó.

Phải làm sao mới có thể lén lút trà trộn vào đó mà không ai hay biết nhỉ?

Sở Tinh Lan dừng bước, Minh Tích Nguyệt đã nhanh chóng đuổi kịp, ôm chặt cậu từ phía sau, Sở Tinh Lan đang đứng trong tuyết lạnh thì bỗng rơi vào một cái ôm ấm áp.

\”Ta bắt được ngươi rồi, hết đường chạy rồi nhé.\”

Minh Tích Nguyệt nhìn Sở Tinh Lan đang thất thần nhìn cấm địa, phút chốc đã hiểu rõ ý nghĩ của cậu.

\”Tinh Lan, sao ta cảm giác như ngươi đang tính làm chuyện gì đó nguy hiểm vậy? Cấm địa đó của Thanh Nguyên Tông, vào một người thì chết một người. Nước ở đó quá sâu, chúng ta không nắm chắc được.\”

Minh Tích Nguyệt không muốn để Sở Tinh Lan mạo hiểm.

\”Ta khá thích mạo hiểm, không cản được ta đâu, thứ ta theo đuổi là cảm giác kích thích này.\” Sở Tinh Lan đập bàn tay đang không yên phận của Minh Tích Nguyệt, \”Ta suy nghĩ một chuyện, ví dụ như, ta vô ý đi đến gần rìa, sau đó không cẩn thận trượt chân rớt vực lao xuống cấm địa, cái lý do này tin được không?\”

Nếu người của Thanh Nguyên Tông thật sự ngu ngốc, chắc cũng tin đấy.

\”Ngươi có thể ngự kiếm phi hành, sao mà trượt chân rơi xuống vực được? Hay là nói chúng ta ở đó vụng trộm, trong lúc ý loạn tình mê không cẩn thận rơi xuống vực.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.