Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà 1 – Chương 125: Minh Tích Nguyệt đang tranh thủ kiếm lợi cho bản thân – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà 1 - Chương 125: Minh Tích Nguyệt đang tranh thủ kiếm lợi cho bản thân

Cấm địa của Thanh Nguyên Tông lại một lần nữa xảy ra dị tượng, vì an nguy của tu chân giới, Tiên Minh không thể không tạm dừng thi đấu, đợi giải quyết xong chuyện rồi mới tổ chức tiếp.

Sau khi Sở Tinh Lan xuống khỏi võ đài, cậu nấp vào trong phòng nghỉ, bày ra trận pháp, rồi bảo Vượng Tài nhổ ra thứ kỳ lạ ấy, cầm lên nghiên cứu.

Sợi dây này trông như không hề có lực sát thương, nhưng lại khiến người ta cảm thấy bất an, không biết rốt cuộc là có tác dụng gì, đầu cuối lại còn nối liền vào hư không.

Nhưng dù cho cậu có xoay chuyển thế nào, đầu dây ấy vẫn luôn chỉ về phía cấm địa của Thanh Nguyên Tông.

Chắc chắn đồ vật này có mối liên kết lớn với cấm địa của Thanh Nguyên Tông.

Cấm địa của Thanh Nguyên Tông nghiêm cấm đệ tử tiến vào, sao Ôn Viễn Sơn lại có thể bị thứ này quấn thân?

Có lẽ Ôn Viễn Sơn vẫn chưa bị cậu đạp chết.

Lát muộn cậu có thể mượn cớ thăm bệnh, đi hỏi thử xem rốt cuộc Ôn Viễn Sơn đụng phải thứ này kiểu gì.

Không nói thì cậu cho hắn uống thuốc nói thật.

Dây tơ hồng này giống như một con sâu kí sinh, vừa rời khỏi cơ thể người đã thoi thóp, khắp nơi tìm kiếm thân thể kí sinh mới.

Nó ngửi được mùi máu của Sở Tinh Lan, lập tức lao về phía cậu, khiến cậu ảo giác như quay lại quãng thời gian bị hệ thống ký sinh ép buộc mình.

Sở Tinh Lan lạnh mặt không chút do dự bóp chết nó, cũng giống như khi đó cậu bóp chết hệ thống.

\”Không yên phận, vậy thì chết đi.\”

Sợi dây đỏ hóa thành bụi trong tay Sở Tinh Lan, rất nhanh sau đó đã biến mất giữa đất trời.

Sở Tinh Lan nhìn căn phòng trống không, đột nhiên cảm thấy thiếu gì đó.

Tôm hùm đất của cậu đi đâu rồi?

Từ lúc xuống khỏi võ đài đến giờ đã không thấy Minh Tích Nguyệt đâu, lại bị bắt đi lịch luyện rồi sao?

Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đã đến.

Cửa phòng đột nhiên mở ra, gió lạnh bay vào trong phòng, thiếu niên áo đỏ cầm đống chai lọ từ ngoài bước vào, trên y phục còn vương một chút tuyết.

\”Tinh Lan, ta về rồi. Một ngày không gặp như cách ba thu, nửa ngày không gặp có nhớ ta không?\”

Minh Tích Nguyệt mới chỉ rời đi một lúc đã mang về không biết bao nhiêu là thứ tốt.

\”Tích Nguyệt, trông ngươi vội vội vàng vàng, ngươi đi đâu vậy?\”

\”Ban nãy gặp được đệ tử của Dược Vương Cốc, bọn họ đến rất đúng lúc, ta nói chuyện vài câu với bọn họ, tiện thể hốt về một chút đồ tốt.\” Minh Tích Nguyệt móc ra đủ các loại thuốc mà y lấy được ở chỗ đệ tử Dược Vương Cốc, hai mắt sáng lấp lánh nhìn Sở Tinh Lan, bàn tính trong lòng bắt đầu bay cao, \”Ta thấy lúc ngươi tỉ thí đã bị thương ở sau lưng, không tiện bôi thuốc, để ta giúp ngươi bôi cho.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.