Minh Tích Nguyệt và Sở Tinh Lan đã thăm dò xong Ôn Viễn Sơn, đi xuyên qua rừng chuẩn bị về phòng.
Hai người đi ngang qua một hồ suối nước nóng thì trông thấy khu phòng nghỉ của nam tu ở gần đó, có khá nhiều người đang tắm.
Cực kỳ đông vui.
Trong làn hơi nước, cậu lờ mờ nhìn thấy được vài bóng hình quen thuộc trong đó.
Đại sư huynh vừa trông thấy hai người thì lập tức nhiệt tình mời gọi: \”Tiểu sư đệ! Minh Tích Nguyệt! Mau đến đây! Ta dành chỗ cho hai ngươi, linh tuyền của Thanh Viễn Tông có linh khí nồng đậm, rất có lợi cho việc nâng cao tu vi.\”
Nhìn thấy suối nước nóng, cả Sở Tinh Lan và Minh Tích Nguyệt đều nhớ đến hình ảnh ngượng ngùng ban nãy, cùng lúc cứng đờ người.
Có hơi xấu hổ.
Suối nước nóng của Thanh Nguyên Tông khắc bọn họ thì phải.
Khi hai người lại gần, lúc này đại sư huynh mới phát hiện quần áo của cả hai chưa khô: \”Ầy, sao lại ướt cả thế này?\”
\”Trượt chân ngã xuống nước.\”
\”Đến cũng đến rồi, các ngươi cứ xuống ngâm đã, lát nữa đổi một bộ quần áo sạch sẽ rồi về.\”
Sở Tinh Lan nhìn thấy trong số những đệ tử Thanh Nguyên Tông ở đó có cả Tần Vãn Ngọc, tính nghe ngóng một chút thông tin từ hắn, thế là bọn họ quyết định xuống tắm một lúc.
Hồ nước nóng này rất lớn, hai người ngồi ở một góc, bọn rọ nghe được không ít tu sĩ đang thảo luận chuyện cấm địa của Thanh Nguyên Tông, sau khi các tu sĩ hợp lực phong ấn lại thì đã ngừng bạo động rồi.
Thanh Nguyên Tông truyền tin nhắc mọi người không có chuyện gì thì đừng đi vào khu vực cấm, lỡ mà chết bọn họ sẽ không chịu trách nhiệm.
Trân trọng tính mạng, rời ra cấm địa.
Từ xưa đến nay, những tông môn có cấm địa đều sẽ có đệ tử tìm đường chết mò vào.
Sở Tinh Lan cảm thấy nó rất kỳ lạ, cậu muốn điều ra sự thật.
Sở Tinh Lan âm thầm dò hỏi: \”Tần đạo hữu, cấm địa của tông môn các ngươi là sao vậy? Cứ cách ba đến năm ngày là lại phải phong ấn một đợt, sư tôn ta đã đến tông môn các ngươi những mấy lần rồi, bên trong nhốt đại ma đầu nào thế, khó đối phó vậy sao?\”
Đại ma đầu gây chuyện, đa số sẽ là giết được thì sẽ giết, thứ mà phải trấn áp liên tục thế này, chắc phải ghê gớm lắm.
Đây là thứ gì mà không thể giết, chỉ có thể phong ấn?
\”Phong ấn lâu năm đã mất hiệu lực, nghe nói là di hài của một đại vu. Sư tổ đã trấn áp hắn ở nơi này, hi vọng có thể tiêu trừ bớt lệ khí của hắn, không ngờ nay lệ khí lại càng ngày càng nặng.\”
Sở Tinh Lan và Minh Tích Nguyệt nhìn nhau hai giây.
Lại liên quan đến Vu tộc.
Sao lúc nào cũng dính đến thứ này vậy.
Rất nhiều đệ tử trẻ tuổi của Thanh Nguyên Tông không rõ tình hình, chỉ nhắc nhở bọn họ đừng đến gần đó, lúc này mới hết chuyện.