Kẻ đến không có ý tốt!
Bội kiếm cản đường này Sở Tinh Lan đã từng nhìn thấy, là linh kiếm của Ôn Viễn Sơn.
Sắc mặt tu sĩ đằng trước đang rất khó coi, đương nhiên đây chính là kẻ luỵ Thường Vũ Thư đến mù quáng.
Lúc trước cứ hễ nhìn thấy Sở Tinh Lan là đôi mắt của hắn như chỉ mọc ra cho đủ bộ phận thôi vậy, lúc nào cũng cảm thấy Sở Tinh Lan bắt nạt Thường Vũ Thư, muốn ra mặt cho hắn.
Sở Tinh Lan thấy đây là kẻ mù, mà còn là kẻ mù không có não, vô cùng chán ghét, chẳng buồn để ý đến hắn, sau này cũng ít gặp lại, suýt nữa quên luôn người này.
Giờ đây nhìn thấy linh kiếm, mới chợt nhớ ra Ôn Viễn Sơn trông thế nào.
Ôn Viễn Sơn thấy Sở Tinh Lan có vẻ như đã quên mất hắn, một ngọn lửa vô hình bốc lên trong lồng ngực: \”Rõ ràng đã biết ta mến mộ hắn, mà người còn dám giết hắn ngay trước mặt nhiều người. Ngươi sợ không được chết trong tay ta sao, Sở Tinh Lan?\”
Người mà hắn hết lòng bảo vệ, sao Sở Tinh Lan dám nhân lúc hắn bế quan tu luyện mà giết chết Thường Vũ Thư!
Ôn Viễn Sơn nhìn thấy hình ảnh được lan truyền trên linh võng, cảnh Thường Vũ Thư thân tử đạo tiêu hiện ra trước mắt, khiến cho thần hồn của hắn như chịu phải một đòn công kích.
Có một âm thanh vang vọng trong đầu hắn, mê hoặc hắn phải giết chết Sở Tinh Lan!
Giết chết kẻ đã phá hoại tất cả!
Hắn ta đã phá mất con đường đã được định sẵn!
Sư môn nhìn trạng thái của hắn không ổn, ngăn cản hắn ra khỏi tông môn, khoảng thời gian này hắn tiếp tục bế quan mới dần tốt lên, không ngờ Sở Tinh Lan lại dám đến đây!
Đúng là không biết sống chết!
Ôn Viễn Sơn đã có dấu hiệu tẩu hỏa nhập ma, trông rất không bình thường.
Sở Tinh Lan một phát đạp bay linh kiếm của hắn, khoanh tay nhìn Ôn Viễn Sơn mặt lạnh như sương giá mùa đông trước mắt.
\”Ôn đạo hữu, đã lâu không gặp. Ngươi vẫn xấu tính như xưa, trông thế này là đang tính báo thù cho Thường Vũ Thư đấy à? Chưa đến thời gian tỉ võ, tự chủ trương khai chiến, ngươi làm vậy là vi phạm quy tắc thi đấu.\”
\”Ta và hắn vốn dĩ đã có thù sinh tử, hắn còn dám nhảy nhót rước mặt ta, kém cỏi hơn người thì có gì hay ho. Không phục thì ngươi có thể trả thù thay hắn, tại hạ sẵn sàng phụng bồi.\”
Trông cái mặt cau có y như vợ chết.
Đúng là đến tận cửa tìm kẻ thù thật.
Không phải chứ? Không phải chứ? Tu tiên còn tu đến suýt nữa tẩu hỏa nhập ma, tố chất tâm lí kém thế này thì tu tiên kiểu gì.
Thường Vũ Thư làm kiểu gì mà đã ngã ngựa rồi vẫn còn có người trung thành với hắn như vậy, hạ cổ thật đấy à?
Sở Tinh Lan không thể hiểu nổi.
\”Vũ Thư chẳng làm sai gì cả, những gì hắn làm chắc chắn là vô tội. Ta muốn ngươi phải đền mạng cho Thường Vũ Thư!\”