Kiếm trận tựa mưa rơi đầy trời, kiếm khí tung hoành, sát ý bộc phát, khiến người ta không khỏi run sợ.
\”Đạo hữu, đang làm gì vậy? Có gì từ từ nói chứ.\”
Sở Tinh Lan vừa định né sang một bên, nhìn theo quỹ tích kiếm khí thì thấy kiếm này không nhắm vào cậu, mà từng nhát kiếm như thể có hệ thống định vị, không lệch một ly mà lao thẳng về phía Minh Tích Nguyệt.
Kiếm khí hóa trận, mục tiêu là giết Minh Tích Nguyệt!
Hận thù sâu đậm đến mức nào vậy? Mới gặp mặt đã tặng ngay gói quà chuyển kiếp, không có chút bản lĩnh thì e là phải sống lại từ đầu luôn rồi.
Tang Tịnh Viễn ra tay với Minh Tích Nguyệt thật tàn nhẫn.
Sở Tinh Lan nhìn Minh Tích Nguyệt, hỏi: \”Tích Nguyệt, người muốn giết ngươi đấy. Ngươi đã làm chuyện gì khiến trời người căm phẫn vậy? Mới vào Thiên Diễn Tông đã bị đồng môn truy sát rồi. Nhưng mà nghĩ kỹ lại, với ngươi thì chuyện này cũng không có gì lạ nhỉ.\”
Sở Tinh Lan và Minh Tích Nguyệt đều là loại người đi đến đâu cũng gây chuyện, mỗi lần gặp nhau đều là trong hoàn cảnh bị truy sát, lúc thì sóng vai chiến đấu, lúc lại đào hố hại đối phương không chút do dự.
Minh Tích Nguyệt ở Thiên Diễn Tông bao nhiêu năm, thế nào mà lăn lộn đến mức này?
\”Kẻ tám lạng, người nửa cân, đúng là tướng phu thê.\”
Sở Tinh Lan chợt nhận ra, cậu ở Lăng Tiêu Tông cũng sống kiểu này, cả hai đều không được chào đón, chẳng ai hơn ai.
Xét theo một nghĩa nào đó, hai người thối nát như nhau.
Minh Tích Nguyệt thản nhiên mặt không đổi sắc, thậm chí chẳng buồn nhấc mí mắt lên: \”Có lẽ vì hắn tu vô tình đạo, ghen tị vì ta có đạo lữ chăng?\”
Vô tình đạo vốn là con đường khó tu luyện nhất, không bị phá đạo thì cũng tu mãi rồi đọa ma.
Chẳng ai bắt Tang Tịnh Viễn phải chọn vô tình đạo, cũng không biết hắn bị gì kích thích mà cứ cố chấp tu luyện, thế mà cũng thật sự thành công được đôi chút.
Nghe tiếng xì xào bọn họ, sắc mặt Tang Tịnh Viễn càng lạnh hơn:
\”Minh sư thúc! Ngươi làm ra chuyện như vậy mà còn dám quay về sao?! Rút kiếm!\”
Minh Tích Nguyệt không rút kiếm, kiếm của y hiếm khi ra khỏi vỏ, một khi xuất ra sẽ là huyết vũ tinh phong.
Y không nhiều lời, chỉ nhẹ nhàng xoay cổ tay, mặt ô họa bức tranh sơn thủy đón kiếm đỡ chiêu chí mạng này, kiếm như bị hút vào sông núi trên mặt ô không còn chút kiếm khí, rơi xuống mặt đất.
Minh Tích Nguyệt nhặt thanh kiếm rơi trên đất lên, cười híp mắt trả về, vô cũng tiêu sái.
\”Ấy ấy ấy, sư điệt à, ta khó khăn lắm mới về được Thiên Diễn Tông một chuyến, sao ngươi lại rút kiếm chứ? Sư thúc ta đây, đau lòng lắm đó .\”
Minh Tích Nguyệt chẳng giận chẳng cáu, vẫn cười với vẻ mặt đểu cáng, hoàn toàn không bất ngờ trước việc Tang Tịnh Viễn muốn giết mình.