Trận pháp che chắn toàn bộ âm thanh bên ngoài, chỉ có lời nói trịnh trọng của Sở Tinh Lan và ánh mắt lấp lánh nhìn về phía y, khiến cho Minh Tích Nguyệt trở nên tỉnh táo hơn đôi chút.
Thì ra không phải tỏ tình.
Nhận ra Sở Tinh Lan đang nói chuyện nghiêm túc chứ không phải tỏ tình như y tưởng tượng, bỗng dưng Minh Tích Nguyệt cảm thấy thất vọng, cả người cứ như quả cà tím bị phủ sương lạnh, héo rũ xuống, trông có vẻ khá mất mát.
\”Ta đã đoán ra rồi.\”
\”Đoán ra rồi?\”
Sở Tinh Lan cảm thấy choáng váng, không ngờ Minh Tích Nguyệt thông minh đến thế, chuyện cậu từ dị thế xuyên đến thế giới này mà cũng đoán được?
Chuyện khó tin này nếu mà là cậu, cậu không tài nào đoán ra nổi.
Xem ra cậu nghĩ nhiều rồi.
Không có gì có thể giấu được Minh Tích Nguyệt.
Sở Tinh Lan tò mò về cách nghĩ của Minh Tích Nguyệt: \”Vậy ngươi nói ta nghe thử, ngươi đã đoán ra những gì?\’
Minh Tích Nguyệt bắt đầu nói ra suy đoán táo bạo của mình, gì mà Sở Tinh Lan trong lúc vô tình dẫm phải trận pháp, bị truyền tống đến chỗ này, xa xôi vời vợi, tu vi không đủ nên tạm thời không thể về, rất phù hợp với lối suy nghĩ của tu chân giới.
Những chuyện như dẫm phải truyền tống trận mất tích mấy chục đến cả trăm năm không hề hiếm gặp, cũng là chuyện thường tình, nói không chừng ngày nào đó lại trở về.
Sở Tinh Lan nghe một hồi lâu, suýt nữa cười ra tiếng: \”Không phải toàn toàn, chỉ có thể nói chẳng liên quan gì. Tích Nguyệt, ngươi đoán sai rồi.\”
Minh Tích Nguyệt dựa gần Sở Tinh Lan, hai mắt chăm chú nhìn cậu, khóe miệng nhếch lên: \”Tinh Lan, ta đoán sai chỗ nào? Ngươi chỉ ra đi.\”
Sở Tinh Lan trầm ngâm chốc lát, nhẹ nhàng quấn lấy một lọn tóc trên vai Minh Tích Nguyệt: \”Lúc mới bái nhập Thiên Diễn Tông đặt mệnh đăng, chẳng phải ngươi vẫn luôn muốn xem sinh thần bát tự của ta để hỏi cưới sao? Ghé qua đây ta nói cho ngươi biết.\”
Sinh thần bát tự là chuyện quan trọng, nghe một cái là hiểu ngay.
Minh Tích Nguyệt hơi hoảng hốt.
Sinh thần bát tự và chuyện Sở Tinh Lan muốn nói có liên quan gì?
Y đã chuẩn bị bấm ngón tay rồi, tiện thể tính xem ngày nào thích hợp để bọn họ thành hôn.
Chuyện bảo mật như vậy có thể nói rồi sao? Làm tròn lên thì bọn họ có thể nghị thân rồi!
Sở Tinh Lan ngoắc tay một cái, Minh Tích Nguyệt lập tức sáp lại, Sở Tinh Lan nhỏ giọng nói bên tai Minh Tích Nguyệt.
Sinh thần bát tự của người khác và ngày tháng năm sinh của cậu đều có liên quan đến địa điểm, Minh Tích Nguyệt nghe được bát tự của Sở Tinh Lan, người cũng đơ luôn, hồi lâu vẫn chưa lấy lại tinh thần.
Có thể nói rằng, sinh thần bát tự này chẳng chút liên quan gì đến tu chân giới, tất cả đều không khớp.
Không thể tra ra được người này.