Sở Tinh Lan vừa mở cửa phòng đã nhìn thấy Minh Tích Nguyệt đang đợi cậu trong phòng.
Vì say phi thuyền nên sắc mặt y không tốt lắm, vừa thấy Sở Tinh Lan đến, người đang ủ rũ bỗng chợt trở nên phấn chấn.
\”Sớm biết thế này, ta đã tự mình ngự kiếm phi hành qua đây, lại thêm một lần thử thách bản thân thất bại, không cho ngươi nhìn thấy được dáng vẻ đẹp trai nhất của ta rồi.\”
Sau một khoảng thời gian không gặp, lần này Minh Tích Nguyệt không mặc bộ y phục màu đỏ quanh năm bất biến đó nữa, lần trước Sở Tinh Lan chỉ tùy ý nhắc một câu, thế mà lần này y đổi y phục mới thật.
Y phục mới có sự kết hợp giữa màu xám chồn và màu vàng lục, là một sự phối hợp cổ điển hài hòa. Trông y cũng nhã nhặn kín đáo hơn thường ngày, so với lần trước gặp mặt đã trưởng thành, trầm ổn hơn rất nhiều.
Không thể không nói, người đẹp, mặc gì cũng đẹp.
Minh Tích Nguyệt: \”Lần này đổi qua màu khác, bộ này của ta có đẹp không?\”
Trước khi Minh Tích Nguyệt đến đây đã dọn hết những bộ y phục đẹp mắt của mình cho vào túi trữ vật.
Mỗi ngày một bộ.
\”Đẹp, ngươi mặc gì cũng đẹp cả.\” Sở Tinh Lan đứng trước cửa im lặng một hồi, nhìn vào con công đực đang xòe đuôi trong phòng, xác nhận mấy lần mình không đi nhầm, \”Tích Nguyệt, sao ngươi lại ở trong này? Là ngươi đi nhầm, hay là ta đi nhầm?\”
Hai người bọn họ đại diện cho tông môn khác nhau, theo lý thuyết thì bọn họ sẽ không cũng một gian phòng nghỉ.
Thanh Nguyên Tông lắm tiền nhiều của, toàn bộ phòng cho khách đều là phòng riêng.
Sao vừa mở cửa đã gặp Minh Tích Nguyệt?
Minh Tích Nguyệt thấy Sở Tinh Lan đang ngờ vực, đi ra kéo người vào trong: \”Ngươi không đi nhầm, đây chính là phòng nghỉ của chúng ta, phúc lợi độc quyền giành cho đạo lữ, mau vào đây. Ta đã trải sẵn đệm giường rồi.\”
Lúc người của Thanh Nguyên Tông sắp xếp chỗ ở, sẽ cân nhắc đến đủ loại tình huống, ví dụ như sắp xếp hai người có thù oán cách xa nhau, cho đạo lữ ở cùng một chỗ.
Vô cùng linh động.
Vừa nghĩ đến Sở Tinh Lan và Minh Tích Nguyệt luôn tuyên bố với bên ngoài bọn họ là đạo lữ, trong mắt người khác, tiểu tình lữ lúc nào cũng dính lấy nhau, vậy nên nhóm sắp xếp đã cho bọn họ ở chung một phòng với nhau.
Bỗng nhiên Minh Tích Nguyệt cảm thấy người của Thanh Nguyên Tông cũng rất tốt.
Làm tốt lắm!
Lần này phải bồi dưỡng tình cảm đi lên mới được.
Sở Tinh Lan: \”…..\”
Suýt nữa quên mất đã tuyên bố với bên ngoài bọn họ là một đôi đạo lữ ân ái.
Cửu biệt thắng tân hôn, hai người nhìn đối phương sống tốt cũng thấy vui vẻ.
Trong phòng chỉ có một chiếc giường, xem ra phải cùng chung chăn gối rồi.