Pháp khí phi hành chở toàn bộ những đệ tử tông môn tham gia đại hội tỉ võ đi về phía Thanh Nguyên Tông.
Đây là lần đầu Sở Tinh Lan đến Thanh Nguyên Tông, cậu đứng trên pháp khí phi hành tò mò nhìn xuống tông môn khi tầng mây mù tản ra.
Thanh Nguyên Tông cách Thiên Diễn Tông không xa, chưa đến nữa tháng đã tới nơi, Thiên Diễn Tông tọa lạc trên dãy núi trông giống hồ lô, còn Thanh Nguyên Tông nằm ở trên những ngọn núi cao vút xuyên mây, giống hệt những thanh cổ kiếm cắm sâu xuống lòng đất.
Nghe nói sư tổ sáng lập Thanh Nguyên Tông đã ngộ đạo tại nơi này, lĩnh ngộ ra vô thượng kiếm quyết tung hoành giới tu chân. Sau khi phi thăng, linh kiếm hóa thành núi, trở thành nền tảng lập tông của Thanh Nguyên Tông.
Sở Tinh Lan say mê nghe Tang Tịnh Viễn kể chuyện.
Chẳng trách Thanh Nguyên Tông đến nay vẫn là đại tông môn, nơi đây vừa có truyền thừa của kiếm tu phi từng phi thăng, lại vừa là chốn ngộ đạo.
Trong khoảng thời gian này, Sở Tinh Lan còn bắt gặp không ít đệ tử của các tông môn khác, pháp khí phi hành của bọn họ bay ngang qua pháp khí của Thiên Diễn Tông, có vài người cậu quen biết, cũng có vài người cậu chưa gặp qua bao giờ.
Mọi người đều hi vọng mình sẽ trở thành nhân vật nổi bật trong đại hội tỉ võ lần này của tu chân giới.
Đệ tử Thanh Nguyên Tông đang đứng trước cửa tông môn đón khách, thấy đệ tử Thiên Diễn Tông đến thì kéo nhau qua đây tiếp đón.
Người dẫn đầu đoàn đón khách là đại đệ tử của tông chủ Thanh Nguyên Tông Tần Vãn Ngọc, trên người khoác bộ đồng phục đệ tử màu xanh ngọc của Thanh Nguyên Tông, dung mạo thanh tú, tư thái văn nhã, chỉ có thanh kiếm tinh xảo đeo bên hông mới thể hiện ra hắn là một kiếm tu.
\”Các vị đạo hữu đường xa đến đây, hẳn đã rất mệt nhọc vất vả, tông môn đã chuẩn bị phòng nghỉ và cơm nước cho quý khách, để tại hạ dẫn các vị đến phòng nghỉ trước.\”
Tần Vãn Ngọc với ai cũng lịch sự lễ phép, không thể soi mói ra được khuyết điểm gì.
Trong lúc nói chuyện Sở Tinh Lan phát hiện, Tần Ngọc Vãn với đại sư huynh, và cả Tang Tịnh Viễn đều có giao lưu bằng ánh mắt, hình như là người quen cũ.
Sở Tinh Lan rơi vào trầm tư.
Vị Tần đạo hữu này trông có vẻ có quan hệ khá tốt với đại sư huynh và Tang Tịnh Viễn.
Cảm giác như hai người bọn họ ra ngoài cũng có rất nhiều bạn bè.
Trưởng lão của Thiên Diễn Tông đi trước tìm người quen trong Thanh Nguyên Tông ôn chuyện cũ, đệ tử tông môn thì vẫn do Tần Vãn Ngọc phụ trách dẫn đường.
Trưởng bối trong tông môn vừa đi khỏi, Tần Vãn Ngọc lập tức thở phào một hơi, quen đường quen nẻo bắt đầu nói chuyện với đệ tử của Thiên Diễn Tông, có thể thấy hai tông môn thực sự có quan hệ khá tốt.
\”Kiếm Bình, đây là tiểu sư đệ của ngươi à? Trông khí chất hơn người, vừa nhìn đã biết có tư chất phi thăng.\” Tần Vãn Ngọc lúc này mới chú ý đến Sở Tinh Lan, \”Sở đạo hữu, ta biết ngươi, ngươi chính là người sáng lập ra linh võng.\”