Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà 1 – Chương 113: Bài trắc nghiệm nhỏ của sư tôn – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà 1 - Chương 113: Bài trắc nghiệm nhỏ của sư tôn

Sở Tinh Lan về Chiêu Dương Phong bắt đầu bế quan, tham khảo các tài liệu nghiên cứu, tìm cách chế tạo chi giả sao cho giống với bộ phận con người nhất, để người dùng có thể sinh hoạt như một người bình thường.

Sư môn và luyện khí các cũng vô cùng hứng thú với sản phẩm lần này, tham gia vào cuộc thảo luận, chia sẻ không ít kiến thức của mà mình biết, và cũng đóng góp rất nhiều ý tưởng,

\”Sư chất, ngươi đúng là một người có tấm lòng nhiệt huyết, thay tu sĩ cân nhắc đến những chuyện này, đúng là hiếm có.\”

\”Thêm một công đức, ngươi là tu sĩ có tấm lòng lương thiện nhất mà ta từng gặp trong tu chân giới.\”

\”Đúng lúc lão phu có vài người bạn cũ cần đến, lão phu cũng tham gia nghiên cứu một chút.\”

\”Ta cảm thấy có thể làm thế này.\”

\”Dùng loại linh khoáng này sẽ tương thích với cơ thể con người hơn, đây là do ta thử nghiệm bao nhiêu năm nay kết luận ra đó.\”

\”Chỗ ta còn có khá nhiều tài liệu hữu dụng, ta lập tức ngự kiếm mang qua đây cho tiểu hữu.\”

……

Trong tu chân giới, những tu sĩ vì đấu pháp và nguyên nhân ngoài ý muốn dẫn đến tàn tật nhiều vô kể, bọn họ không tiện ra ngoài, lại còn ảnh hưởng tu luyện, ở tu chân giới chẳng khác gì người tàng hình.

Rất ít người nghĩ đến sự bất tiện trong sinh hoạt của bọn họ, vậy nên số lượng tu sĩ có thể vực dậy được lại càng ít hơn.

Sở Tinh Lan thu thập những thông tin về chi giả ở hiện đại và một vài nhận biết về tu chân giới, không ngừng nghiên cứu ra vật phẩm thích hợp với thế giới này nhất, linh cảm trong lòng bắt đầu tuôn trào cuồn cuộn như nước suối.

Hiện giờ trong đầu cậu xuất hiện hàng nghìn ý tưởng.

Cứ hễ Sở Tinh Lan chạm vào những đồ vật này là lại cực kỳ hưng phấn, háo hức chờ bế quan luyện chế ra thành phẩm.

Bỏ ra vài thời gian vài tháng, vứt bỏ một đống phế phẩm, cuối cùng Sở Tinh Lan cũng đã làm ra phiên bản hoàn hảo nhất.

Vượng Tài chăm chú nhìn đống phế phẩm, len lén cắn một miếng: \”Cha! Ta muốn ăn cái này!\”

Cái này chưa được ăn bao giờ, muốn ăn một miếng.

\”Ăn sạch sẽ một chút, nhưng thành phẩm thì không được ăn, ngươi mà ăn là ta cắt cơm.\” Sở Tinh Lan bỏ hết đống hàng lỗi cho Vượng Tài.

Trong lúc luyện chế, tu vi của Sở Tinh Lan cũng đều đều tăng lên, khoảng cách đột phá độ kiếp càng ngày càng gần.

Sở Tinh Lan mang theo pháp khí phòng chống Lư Ngọc Thành nhìn trộm theo, đi đến ngự thú phong tìm Lư sư huynh, xem thành quả cuối cùng có được như cậu mong đợi không.

Nếu còn có khuyết điểm, vậy thì luyện lại, luyện đến khi nào ra pháp khí hoàn hảo nhất mới thôi.

Lần này đến ngự thú phong đã qua vài tháng, vì thời tiết dần dần trở lạnh nên có rất ít linh thú ra ngoài.

Lư Ngọc Thành thấy lại bớt đi một nguồn cung cấp dưa, tiếc nuối vô cùng: \”Xa cách thế này, mới đó mà đã đề phòng ta rồi. Tại hạ nhất định giữ miệng như bình bịt nút mà.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.