Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà 1 – Chương 111: Một câu nói khiến Sở Tinh Lan quay đầu – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà 1 - Chương 111: Một câu nói khiến Sở Tinh Lan quay đầu

Ngự thú phong, người cũng như tên, vừa vào trong đã bắt gặp đa dạng các loại linh thú, đệ tử của ngự thú phong đang ôm linh thú chạy khắp nơi.

Cảnh tượng gà bay chó sủa, vô cùng nhộn nhịp.

\”Sở sư đệ, có thời gian thì thường xuyên ghé thăm nhé!\”

\”Chỗ của bọn ta linh thú gì cũng có, nếu thích có thể qua đây mang vài con về nuôi.\”

\”Vượng Tài nhà ngươi toàn ăn pháp khí với cả thiên tài địa bảo, đúng phí của.\”

………

Bọn họ thỉnh thoảng ngang qua thì vuốt Vượng Tài một cái, tiện thể bón đồ ăn ngon, chải lông cho nó, làm Vượng Tài vui đến quên cả lối về.

Sở Tinh Lan còn chưa kiếm được đồng nào đã phải bỏ tiền ra mua một đống thức ăn cho linh thú, giật mình cứ ngỡ mình đã đi vào cửa hàng thú cưng.

A~ Lông xù~ Thật nhiều lông xù~

Ngự thú phong đúng thật là thiên đường cho những người mê động vật lông xù!

Sở Tinh Lan ngứa tay muốn sờ, nhưng đám linh thú đó lại bị tỳ hưu ghen ghét dọa chạy mất, xung quanh họ không có linh thú nào dám đền gần, cậu chỉ đành từ bỏ.

Có Diệp Khinh Chu dẫn đường, Sở Tinh Lan đã gặp được vị sư huynh tàn tật đó của hắn.

Thanh niên trong bộ y phục màu trà sẫm thêu hoa văn cây tre đẩy xe lăn đi ra, công tử văn nhã tựa ngọc, diện mạo ôn hòa, dịu dàng dễ gần. Một đám linh thú lông xù mềm mại đang rúc vào người y, còn y thì mỉm cười nhẹ nhàng, vuốt ve linh thú trong lòng bằng ánh mắt đầy trìu mến.

Chỉ là dưới ống quần hắn trống rỗng, như viên mỹ ngọc đẹp đẽ bị sứt một góc, khiến người nhìn không khỏi tiếc thương.

\”Tại hạ ngự thú phong Lư Ngọc Thành, ngưỡng mộ danh tiếng sư đệ đã lâu. Sư đệ, vào phòng rồi nói chuyện, ta vừa kiếm được một hộp linh trà khá ngon, không thưởng thức thì tiếc lắm đấy.\”

Giọng nói của hắn cũng dễ nghe.

Vị sư huynh này cực kỳ dễ gần.

Kỳ lạ, sư huynh dễ mến thế này sao lại không có mấy ai chịu đến gần nhỉ?

Vì hai chân của hắn tàn tật ư?

Sở Tinh Lan nhớ trong tông môn đâu có mấy ai mang định kiến như thế đâu, càng nghĩ lại càng cảm thấy không đúng.

Khi nghe Sở Tinh Lan nói ra mục đích đến đây, hắn bất lực: \”Khinh Chu, ta đã nói bao lần rồi, chân của ta như vậy là ngoài ý muốn, xe lăn cũng rất tốt, ngươi lại cứ nhớ mãi. Chỉ có đôi chân bất tiện thôi, đâu phải tay không đánh được nữa.\”

Nghe nói trước khi tàn tật, Lư sư huynh đã từng là một tu sĩ hiếu chiến, nổi danh trong đại hội tỉ võ giữa các tông môn. Thế nhưng lại bị ám toán, thất bại thảm hại, bị gia tộc vứt bỏ.

Đồng môn kéo hắn về tông môn, bỏ ra không ít công sức mới giữ lại được cái mạng nhỏ này của hắn, bình thường rất ít khi rời khỏi ngự thú phong, dần dà, trong tu chân giới cũng không còn nghe danh đến nữa.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.