\”Ngọc bội?\”
Vốn dĩ Sở Tinh Lan đã chuẩn bị tốt công tác đối phó với Trang Hạ tìm cậu báo thù, nhưng không ngờ hắn lại hỏi đến ngọc bội, vẻ bực giọng trong câu chất vấn khiến mọi người có mặt tại hiện trường ngơ ngác.
Không ít tu sĩ dựng đứng cả tai, muốn nghe xem rốt cuộc là ngọc bội gì mà khiến Trang Hạ để ý đến thế.
Lẽ nào là một thần khí cao cấp?
Ngay sau đó, mọi người lập tức nhìn thấy miếng ngọc bội mà Trang Hạ để ý, bỗng chốc xung quanh trở nên yên tĩnh.
Sở Tinh Lan nhìn theo ánh mắt đố kỵ của Trang Hạ, thấy được tác phẩm đầu tay của mình đang treo trên người Minh Tích Nguyệt.
Sở Tinh Lan vừa nhìn thấy cái miếng ngọc bội xấu xí là lại nhớ đến lịch sử đen tối của mình, không ngờ y lại có thể tùy ý treo ở bên hông đi rêu rao khắp nơi như vậy, trông chẳng ăn nhập gì với phong cách quý công tử của Minh Tích Nguyệt.
Thôi thôi thôi, y thích thì để y đeo vậy.
Minh Tích Nguyệt chính là người duy nhất thích tác phẩm luyện tay của cậu, còn nằng nặc đeo lên trên người nữa.
Sở Tinh Lan cũng thích cái kiểu tán dương này.
Cái miếng ngọc bội xấu kinh người này Trang Hạ vừa nhìn đã nhận ra nó chính là ngọc bội năm xưa Sở Tinh Lan muốn tặng hắn.
Lúc đó Trang Hạ đã quen với việc Sở Tinh Lan làm đủ mọi cách để lấy lòng mình, hắn cũng chẳng để tâm đến tấm lòng của cậu, cho nên lúc trông thấy miếng ngọc bội xấu xí ấy thì dứt khoát từ chối.
Không luyện kiếm đàng hoàng, kiếm pháp thì nát bét, còn luyện khí cái gì?
Kiếm thì không biết dùng, luyện khí cũng chẳng ra làm sao.
Tầm thường quá đỗi, còn chẳng bằng được một phần vạn Thường Vũ Thư.
Càng so sánh, Trang Hạ càng thất vọng về Sở Tin Lan.
Sau khi bị hắn từ chối, Trang Hạ không còn nhìn thấy miếng ngọc bội đó của Sở Tinh Lan lần nào nữa, còn nghĩ rằng có lẽ Sở Tinh Lan trong lúc đau lòng tuyệt vọng đã ném nó đi rồi, không ngờ hôm nay lại thấy nó ở chỗ Minh Tích Nguyệt.
Minh Tích Nguyệt còn trông như rất thích, rất trân quý, dáng vẻ ấy khiến Trang Hạ thấy cực kỳ gai mắt, kích động hắn có ý nghĩ muốn giành lại đồ.
Dựa vào đâu?
Dựa vào đâu ngươi có thể có được thứ mà ta không có.
Minh Tích Nguyệt nhìn ánh mắt đố kỵ không chút che giấu của Trang Hạ, cố ý khoe khoang hồi lâu, từng câu từng chữ thốt ra như đâm vào tim Trang Hạ: \”Bọn ta là đạo lữ, đây là tín vật định tình chính tay Tinh Lan tặng ta. Ánh mắt này của ngươi có ý gì thế? Muốn giành với ta? Không cho.\”
Trước mặt tình địch, y cứ phải hơn thua bằng được.
Ngọc bội và trang sức trên người Minh Tích Nguyệt va vào nhanh phát ra tiếng đinh đang, như một lời cảnh cáo đến Trang Hạ.
Người này là đạo lữ của y, cấm dòm ngó.
Tin đồn Sở Tinh Lan từng có ý với Trang Hạ còn đó, thì thế Minh Tích Nguyệt vẫn sẽ coi hắn là tình địch tiềm tàng lớn nhất, phải cảnh giác.