Chương 363: No money no talk (P6).
Dịch: chimcanhcut
Nguồn: st
Đoàng! Đoàng! Đoàng!
Tiếng súng dồn dập vang lên.
Cảnh vệ quân Lam Vũ ở hồ Mạc Sầu tức tốc tiến vào trạng thái chiến đấu, mỗi một tiểu tổ súng bắn tỉa đều nhắm chuẩn về phương hướng tiếng súng vang lên.
Có thích khách!
Phản ứng đầu tiên của Dương Túc Phong chính là rút súng ra, còn phản ứng của Đan Nhã Huyến đúng là cũng rất nhanh, mau chóng đem súng trường Mễ Kỳ Nhi chuyên dụng của Dương Túc Phong giao vào trong tay y.
Bất quá lần này bọn Đan Nhã Huyến đều biểu hiện vô cùng bĩnh tĩnh, thích khách đã bị ngăn chặn ở bên ngoài rồi, cảnh vệ của quân Lam vũ ở bên hồ Mạc Sầu vô cùng nghiêm ngặt, thích khách muốn đi vào thì chẳng phải là chuyện dễ dàng.
Y Địch Liễu Lâm Na tức tốc chạy ra bên ngoài nghe ngóng tình huống, tiếng súng cũng môtĩ lúc một gần, cuối cùng hoàn toàn biến mất, nhưng không khí lại càng trở nên khẩn trương, khắp nơi đều có tiếng bước chân của cảnh vệ, đây là cảnh vệ ở bên ngoài được điều động cũng đã chạy tới nơi.
Chốc lát sau, Tiết Tư Ỷ vội vã chạy vào báo cáo, nói là Nga Nhi Tuyết Liễu Liễu bị người ta truy sát, nàng đã bị thương, chẳng dễ dàng gì mới cầm cự được tới nơi này, đặc biệt tới để xin giúp đỡ.
Người truy sát Nga Nhi Tuyết Liễu Liễu võ công vô cùng cao, các tay súng bắn tia quân Lam Vũ liên tục nổ súng mấy phát, đều không bắn trúng mục tiêu, bời vì sát thủ cách thân cảnh của Nga Nhi Tuyết Liễu Liễu rất gần, để tránh khỏi ngộ sát Nga Nhi Tuyết Liễu , cho nên bọn Tiết Tư Ỷ đã tạm thời ra lệnh cho các tay súng bắn tỉa không nên tiếp tục nổ súng, sau đó đi tới xin chỉ thị Dương Túc Phong xem xử lý như thế nào.
Dương Túc Phong kinh ngạc hỏi :
– Là ai mà giữa ban ngày ban mặt đi truy sát Nga Nhi Tuyết Liễu ?
Tiết Tư Ỷ lắc đầu nói :
– Không biết nữa, những võ công của người này đúng là rất lợi hại.
Dương Túc Phong cầm súng chạy ra bên ngoài, mọi người biết rằng kỹ năng bắn súng của y rất lợi hại, chỉ cần có súng ở trong tay, là đủ để tự bảo vệ, nên cũng không cảm thấy là có gì không ổn cả, hơn nữa, bọn họ cũng muốn xem xem rốt cuộc là ai có lá gan lớn tới thế, lại có thể dám giữa ban ngày ban mặt truy sát đệ tử của Thánh Điện đế quốc Tinh Hà.
Phải biết rằng, Thánh Điện đế quốc Tinh Hà chẳng những là một trong số những môn phái nối tiếng nhất ở trong võ lâm, hơn nữa cũng là tín ngưỡng cuồng nhiệt nhất, một trong những môn phái có tâm lý báo thù mạnh mẽ nhất.
Bất kể là ai trêu chọc vào bọn họ, bọn họ đều sẽ bất chấp mọi giá để báo thù, cho dù là Thiên Hải Phật Quốc hoặc là Nghi Hoa cung tề danh với bọn họ, đều không dám tùy tiện khơi chuyện với Thánh Điện.
Một hàng người vội vàng chạy tới phía đông bên bờ Mạc Sầu, phát hiện ra ở nơi đó đã bị cảnh vệ quân Lam Vũ hoàn toàn bao vây rồi, mỗi một cao điểm đều có những tay súng bắn tỉa khống chế.
Thế nhưng tất cả mọi người đều không nổ súng, một phương diện tất nhiên là thượng cấp có mệnh lệnh không được nổ súng, nhưng một phương diện khác thì là không có cách nào để nổ súng. Bời vì tốc độ mục tiêu loáng lên thật sự là quá nhanh, mắt thường vô cùng khó nhìn cho rõ ràng.
Dương Túc Phong khẽ cau mày lại, chỉ nhìn thấy ở nơi ra vào hồ Mạc Sầu, có bốn bóng người đang hỗn chiến với nhau, hơn nữa chính đang mau chóng đánh tới phương hướng của chính mình. Nhưng xem ra thì mục tiêu của bọn họ chẳng phải là mình.
Người chạy ở phía trên cũng chính là Nga Nhi Tuyết Liễu Liễu cô nương, cô gái vóc dáng mạnh mẽ này hôm nay trông có chút thảm hại, khi chạy nhảy tung mình đều có chút cảm giác loạng choạng không vững, thì ra là đùi đã bị thương, nhưng lại không nhìn thấy vết máu, ngược lại bả vai thỉnh thoảng lại có máu tươi rỉ ra, máu tươi thuận theo cánh tay của nàng chảy thẳng tới bên trên trường kiếm, làm cả thanh trường kiếm trắng như tuyết cũng nhuộm một màu đỏ của máu, trông qua có chút khủng bố.
Đuổi sát ở phía sau lưng nàng chính là một lão già cao gầy, lão già này bất kể là dáng người hay khuôn mặt đều không có gì đặc biệt cả, nhìn thoáng qua trong biển người, hoàn toàn không thể nhìn ra được.
Nhìn dáng vẻ của lão ta tựa hồ cũng chẳng phải là dạng hung thần ác sát, nhưng Nga Nhi Tuyết Liễu Liễu lại đang bị chính lão ta truy sát, tỏ ra vô cùng chật vật, mấy lần trường kiếm thiếu chút nữa bị nắm đấm của đối phương đánh cho rơi khỏi tay, xem ra nắm đấm của lão già này lại còn cứng rắn hơn cả trường kiếm của Nga Nhi Tuyết Liễu Liễu.
Còn ở phía sau của lão già, thì chính là U Nhược Tử La và Cung Tử Yên, Cung Tử Yên vẫn cứ toàn thân váy dài màu tím, trông vô cùng phiêu diêu linh hoạt, trường kiếm của nàng cũng là khéo léo nhất, gần như lúc nào cũng quấn lấy hậu tâm của lão già, ép cho lão già không thể toàn lực Nga Nhi Tuyết Liễu Liễu. Nếu không thì Ngã Nhi Tuyết Liễu đã bị thương sẽ vô cùng nguy hiểm, lúc nào cũng có thể mất mạng.
U Nhược Tử La cả người áo trắng, thân hình loáng lên vội vã trông có hơi giống như u linh từ trong địa ngục thoát ra, nhưng hiển nhiên là nàng nội thương còn chưa lành hẳn so với Cung Tử Yên còn kém một chút, chỉ có thể ở bên cạnh thi thoảng hiệp trợ, làm những việc như đánh lén thôi.
Dương Túc Phong ngạc nhiên hỏi:
– Chuyện gì thế này? Cái lão già kia làm sao lại truy sát cô ấy?
Đám người Đan Nhã Huyến, Tiết Tư Ỷ đều lần lượt lắc đầu.
Rất rõ ràng là không một ai biết lai lịch của lão già này, cũng không biết vì sao lão ta lại muốn truy sát Nga Nhi Tuyết Liễu Liễu. Nhìn dáng vẻ của lão ta đúng là muốn giết Nga Nhi Tuyết Liễu Liễu, nhưng có lẽ giết chết Nga Nhi Tuyết Liễu Liễu là chuyện rất đơn giản, có điều phải đối phó với Thánh Điện đế quốc Tinh Hà báo thù, đó dứt khoát không phải là chuyện đơn giản nữa.
Thánh điện đế quốc Tinh Hà cao thủ như mây, lời đồn rằng thực lực so với Vũ Văn gia tộc và Phổ Đà Sơn Hải Thiên Phật quốc còn hùng hậu hơn, nhưng do bị hạn chế bởi giáo quy, cho nên bọn họ rất ít khi động thủ với người khác, càng ít khi rời khỏi biên cảnh của đế quốc Tinh Hà, cho nên bị rất nhiều người xem nhẹ, thế nhưng, nếu như Nga Nhi Tuyết Liễu Liễu bị giết chết, vậy bọn họ có thể phá bởi sự hạn chế của giáo quy, thẳng tay báo thù rồi.
Không phải là người có phút cân lượng, thì tuyệt đối sẽ không chọc vào Thánh Điện đế quốc Tinh Hà, Dương Túc Phong thực sự không nghĩ ra rốt cuộc là thần thánh phương nào, không ngờ lại dám chính diện khiêu chiến Thánh Điện, đúng là không biết sống chết, cho dù là quân Lam Vũ cũng không ngông nghênh như thế.
Y Địch Liễu Lâm Na lạnh lùng nói, thần sắc đầy vẻ khinh thường:
– Đại khái là cảm thấy cô ta xinh đẹp, nên nhìn trúng cô ta mà thôi.
Dương Túc Phong từ từ lắc đầu, cảm thấy đây khẳng định không phải là nguyên nhân, căn cứ vào nhận thức mà y có được từ chỗ “tỷ tỷ” U Nhược Tử La, phàm là người có võ công cao cường, trên cơ bản đều đã đoạn tuyệt với sắc dục, nếu không sẽ bị hạn chế bới sắc dục tình thù, võ công căn bản không thể tới mức đăng phong tạo cực được, giống như chính bản thân y vậy, chìm đắm ở bên trong tửu sắc , là không thể tu luyện được võ công cao thâm.
Lão gia kia một đối chọi với ba, mà không ở vào thế hạ phong một chút nào, hiển nhiên không phải là hạng chìm đắm trong tửu sắc rồi.
Cùng với tiếng súng vang lên, toàn bộ hồ Mạc Sầu tiến vào trạng thái cảnh giới, Minh Sơn Quế và Đường Thước hoàn toàn còn chưa đi ra khỏi hồ Mạc Sầu cũng bị giam giữ trở lại.
Đường Thước sắc mặt trắng nhợt ghê hồn, vừa mới có hi vọng chạy thoát khỏi lao tù, nhưng lại bị cái biến cố thình lình xuất hiện này đập nát rồi, hắn cảm thấy trái tim của mình như bị rơi vào hố băng, loại cảm giác hi vọng bị dập tắt quả thực so với giết y đi còn khó chịu hơn.
Minh Sơn Quế hết sức bình tĩnh, chỉ trong lúc bất giác cười lạnh lùng, ai cũng nói Dương Túc Phong là tên ác ma lớn nhất thiên hạ, cũng là mục tiêu mà thích khách thích nhất, quả nhiên là như thế.
Y Địch Liễu Lâm Na sính cường, không nhịn được đi tới viện trợ, nàng rút trường kiếm ra, không cần suy nghĩ nhiều gia nhập luôn vào cuộc chiến, Cung Tử Yên quát lớn :
– Cô tránh ra!
Nhưng Y Địch Liễu Lâm Na lại cứ bướng bỉnh không chịu nghe theo, hơn nữa mũi kiếm còn đâm về phía sườn trái của lão già kia, chỉ thấy lão già tùy ý đưa tay ra, liền nắm được ngay lấy trường kiếm của Y Địch Liễu Lâm Na, sau đó thuận tay đẩy một cái, Y Địch Địch Liễu Lâm Na tức thì không đứng vững được, giống như bị một cái giây cung bắn ra mãnh liệt, liên tục lộn nhào ở trên không trung mấy vòng, sau đó bộp một tiếng rơi vào trong hồ Mạc Sầu, bắn lên bọt nước cực lớn.
Đám người Dương Túc Phong đều giật mình kinh hãi.
Bọn Tiết Tư Ỷ vội vàng nhảy xuống nước, cứu Y Địch Liễu Lâm Na cứu lên, mới phát hiện ra cánh môi của nàng trắng bệch một cách đáng sợ, bên khóe miệng toàn bộ đều là máu tươi, ngay cả nói chuyện cũng nói không ra được nữa, thậm chí có một lúc ngay cả nhịn tim đập cũng không có.
May mà lão già kia có lẽ không có ý muốn lấy mạng nàng, cho nên mấy phút sau, Y Địch Liễu Lâm Na cuối cùng cũng thở ra được. Nhịp tim cũng khôi phục lại sự bình thường, nhưng toàn thân vẫn cứ mềm nhũn, không có một chút sức lực nào cả, căn cứ vào giải thích sau đó của Phất Lôi Đát thì thuần túy là bị dọa phát sợ.
Tất cả mọi người của quân Lam Vũ đều cảm thấy sống lưng của mình ớn lạnh.
Trong những người này của quân Lam Vũ, ttrừ U Nhược Tử La và Cung Tử Yên ra, thì võ công của Y Địch Liễu Lâm Na là tốt nhất, cả đám người Đan Nhã Huyến và Tiết Tư Ỷ đều kém nàng rất là xa.
Vậy mà lão già mặt mũi chẳng đẹp đẽ gì này , võ công lại thật là lợi hại, vừa ra tay một cái là làm cho Y Địch Liễu Lâm Na thiếu chút nữa là mất mạng, chẳng trách lão ta bị ba người vây công mà có thể bình an vô sự .
Nga Nhi Tuyết Liễu Liễu chính là đệ tử xuất sắc nhất trong đám hậu bối của Thánh Điện đế quốc Tinh Hà, gần như là kế thừa được chân truyền của sư phụ Tân Đế Lôi Lạp, chỉ có điều trên mặt hỏa hầu và vận dụng thành thạo còn kém một chút, nhưng đã là cao thú có tiếng trên giang hồ rồi, mà U Nhược Tử La và Cung Tử Yên võ công càng không kém, một người là một trong số đệ tử xuất sắc nhất của Nghi Hoa cung, một người thì là chưởng môn nhân của Hương Tuyết Hải, nhưng cả ba người lại chẳng thể làm gì được lão già này, đúng là làm người ta mở rộng tầm mắt.
Chính đang lúc hồ nghi, thì nghe thấy Nga Nhi Tuyết Liễu Liễu thét lớn lên :
– Dương Túc Phong, ngươi mau tránh đi!
kedochanh
23-01-2011, 08:59 PM
Giang Sơn Như Thử Đa Kiêu
Tác giả: Nam Hải Thập Tứ Lang
Chương 363: No money no talk (P7).
Dịch: chimcanhcut
Nguồn: st
Nàng mở miệng nói chuyện, tốc độ tức thì bị chậm đi, lão giác đằng say ngay lập tức đuổi kịp, Nga Nhi Tuyết Liễu Liễu không còn cách nào khác, chỉ đành nghiêng người đi, chạy về phía bên hồ Mạc Sầu, nàng thuận tay vung trường kiếm lên, liền cắt đứt vô số cành liễu, rồi sau đó phất trường kiếm, những cành tuyết kia liền rơi xuống trên mặt hồ, Nga Nhi Tuyết Liễu Liễu cũng theo đó nhẹ nhàng rơi ở bên trên cành liễu, lao thẳng tới chòi nghỉ mát ở giữa hồ.
– Hảo công phu!
Đám người Đan Nhã Huyến đều khẽ trầm trồ khen ngợi, môn võ công Thủy Thượng Phiêu này, bọn họ không học được.
Thế nhưng, khinh công của Nga Nhi Tuyết Liễu tất nhiên là xuất sắc, nhưng võ công của lão già kia lại càng thêm làm người ta phải kinh hãi, lão ta căn bản không cần những cành liễu trợ giúp cứ nhảy thẳng luôn vào trong hồ nước, sau đó đạp lên nước hồ bay tới, trong chớp mắt đã kéo gần khoảng cách với Nga Nhi Tuyết Liễu.
Nga Nhi Tuyết Liễu hết cách, chỉ đành chui vào trong chòi nghỉ mát, hi vọng lợi dụng vào những cái cột rắc rồi phực tạp để làm loạn tốc độ tiến lên của lão già.
Lão già đó căn bản không tiến vào chòi nghỉ mát, mà đạp thẳng một phát lên trên chòi nghỉ mát, làm chiếc chòi nghỉ mát tức thì nát vụn, Nga Nhi Tuyết Liễu ở bên trong chòi nghĩ mát ngay lập tức bị những mảnh vụn đánh cho toàn thuân toàn là bụi bắm, thân thể lay động loạng choạng , cuối cùng không khống chế được, uỵch một tiếng ngã vào trong hồ nước.
Lão già không bỏ lỡ cơ hội đánh ngay tới, lăng không lao xuống, muốn cho một chưởng lấy tính mạng của Nga Nhi Tuyết, nhưng vào lúc này, trường kiếm của Cung Tử Yên và Lưu Vân Tụ của U Nhược Tử La cùng lúc đánh tới.
Lão già không thể làm gì khác hơn là đành nghiêng người đi, quay lại đối phó với hai người, Nga Nhi Tuyết Liễu thừa cơ từ trong hồ nước nhảy lên, toàn thân ướt như chuột lột, máu tươi nhuộm đỏ cả người.
Dương Túc Phong trong lòng đùng đùng nổi giận, tức tối nói :
– Mẹ nó! Dám giở thói ngang ngược ở trên đầu của ta!
Thế nhưng, khi y nâng súng trường Mễ Kỳ Nhĩ lên thì y lại không càm nhận được loại sức mạnh thần kỳ quen thuộc mà Tinh Mộng Thạch ban cho y, chỉ có khi nào tính mạng của bản thân y gặp phải huy hiếp thì mới có thể phát huy tác dụng, còn y muốn dùng nó để trợ giúp người khác thì không có khả năng.
Bất quá cho dù là như thế, Dương Túc Phong vẫn cứ bình tĩnh bóp cò súng.
Đoàng!
Tiếng súng ở trên hồ Mạc Sầu nghe vô cùng đơn điệu mà lại cô tịch.
Lão già kia người ở trên không trung, đột nhiên cảm nhận được gì đó, tức thì bốc thẳng người lên, viên đạn sượt qua dưới chân lão.
Vào lúc này, vừa vặn Cung Tử Yên, Nga Nhi Tuyết Liễu và U Nhược Tử La đều ở ba mặt khác nhau của lão già, ba người dường như tâm linh kết nối, nhất tề động thủ, nhất tề huy động vũ khí, cùng lúc đánh về phía lão già, tốc độ nhanh cứ như ba luồng sét.
Tiết Tư Ỷ hưng phấn nắm chặt bàn tay reo lên:
Xem lão có chết không!
Thế nhưng, làm cho nàng thất vọng là, lão già kia lại chẳng hề sợ hãi đối với sự vây công từ ba phương hướng, người ở trên không trung thình lình vỗ một chưởng xuống, một tiếng phích khẽ vang lên, tiếp theo đó nước hồ ở xung quanh chiếc chòi nghỉ mát đều toát ra từng làn hơi lạnh, không tới một giây, ngước hồ ờ xung quanh chòi nghì mát đều bị đóng thành khối băng! Trường kiếm của đám người Cung Tử Yên tức thì bị đóng cứng lại!
Dương Túc Phong trợn mắt há mồm.
Đây là thần thoại hay là võ công.
Giọng của U Nhược Tử La có chút yếu ớt thét lên :
– Người này là Bắc Mục Thiên Tôn, mọi người cần thận!
Dương Túc Phong không khỏi ngạc nhiên, rồi lập tức choàng tỉnh.
Mẹ nó! Chẳng trách mà lão già này lợi hại như thế, thì ra là Bắc Mục Thiên Tôn kẻ thù không đội trời chung của Thánh Điện trong truyền thuyết.
Bời vì khoảng thời gian này không ngừng nghiên cứu lịch sử của các quốc gia trên đại lục Y Lan, tư liệu liên quan tới đế quốc Tinh Hà xem cũng nhiều, nên Dương Túc Phong biêt được sự tồn tại của nhân vật ngoại hiệu Bắc Mục Thiên Tôn này.
Thế lực của Thánh Điện đế quốc Tinh Hà dĩ nhiên là khổng lồ, không một ai dám coi thường bọn họ, nhưng ông trời tạo hóa trêu người, cùng với việc cho Thánh Điện thực lực to lớn thì cũng tạo ra một con người như Bắc Mục Thiên Tôn, làm ông ta và Thánh Điện thành kẻ thù sống còn.
Con người này dựa vào sức của một mình đối đầu với Thánh Điện đế quốc Tinh Hà cả một đời, vậy mà luôn đứng vững vàng, được gọi là kỳ quan của võ lâm.
Con người đó, chính là Bắc Mục Thiên Tôn.
Võ công của Bắc Mục Thiên Tôn nghe nói là tới từ vương quốc Đồ Lan của bán đảo Hỏa Long, tên gọi là Đồ Lan Đóa, có tin tức nói rằng võ công của ông ta chính là tu luyện ra được ở miệng núi lửa Ni Lạp Cống Qua cao nhất của bán đảo Hỏa Long.
Cũng giống như núi lửa Ni Lạp Cống Qua yên tĩnh nhiều năm, bề ngoài mặc dù bình tĩnh, nhưng ở trong lòng đất lại ẩn chứa năng lượng cực lớn, một khi bùng phát ra thì không một ai có thể địch được.
Trong thời gian trước đây, nếu như nói có một con người làm cho các trưởng lão của Thánh Điện đế quốc Tinh Hà tâm lý không thoải mái mà nói, thì như vậy con người đó không còn nghi ngờ ghì nữa chính là Bắc Mục Thiên Tôn.
Bắc Mục Thiên Tôn vốn không có chút dây mơ rễ mà gì với Thánh Điện, nhưng lại giết không ít đệ tử của thánh điện, thậm chí bao gồm cả trưởng lão của Thánh Điện.
Thánh Điện đương nhiên không thể chấp nhận được có kẻ nhiều lần khiêu chiến sự tôn nghiêm của bản thân, cho nên không ngừng phái ra các trưởng lão vây công Bắc Mục Thiên Tôn, nhưng lẫn nào cũng là chiến bại trở về, ngược lại còn bị Bắc Mục Thiên Tôn giết mất không ít người.
Trong lần vây công gần đây nhất, Thánh Điện xuất động sáu vị trưởng lão bao gồm cả Tân Đế Lôi Lạp trong đó, cuồi cùng tóm được Bắc Mục Thiên Tôn ở sa mạc Thái Nội Lôi biên cảnh nước Nhược Lan. Sau một trận kịch chiến kinh thiên động địa, nghe nói Bắc Mục Thiên Tôn sau khi trọng thương bị đánh văn xuống vách núi, còn Thánh Điện cũng có hai vị trưởng lão mất mạng.
Trận chiến này, đã là chuyện của chín năm trước rồi, khi đó mỗi một người đều cho rằng, Bắc Mục Thiên Tôn không thể tiếp tục sống được nữa, Thánh Điện cũng công khai tuyên bố đã giết được kẻ thủ truyền kiếp Bắc Mục Thiên Tôn.
Nhưng sự thực ở trước mắt đã chứng minh, Bắc Mục Thiên Tôn đúng là giống nhưngười ta nói , có tới chín cái mạng, ông ta chẳng những không bị tiêu diệt, hơn nữa còn dùng thời gian chín năm này để khôi phục lại, sau đó lại một lần nữa tuyên chiến với Thánh Điện đế quốc Tinh Hà, lần này ông ta ra tay, liền chọn lấy Nga Nghi Tuyết Liễu làm mục tiêu.
Dương Túc Phong không cần suy nghĩ lại một lần nữa bóp cò súng, viên đạn xẹt qua trong không khí chỗ bốn người kịch chiến.
Bắc Mục Thiên Tôn đột nhiên quay đầu lại, liền đánh về phía Dương Túc Phong, tốc độ nhanh cứ như sấm xét thình lình bổ xuống.
Tất cả mọi người đều kinh sợ.
Chỉ có Dương Túc Phong là to ra đặc biệt bình tĩnh, y hiển nhiên có đầy đủ lòng tin vào bản thân.
Quả nhiên, khi sinh mạng của mình gặp phải sự uy hiếp, năng lượng thần bí trong cơ thể của y lập tức vận chuyển, phản chiếu mỗi một động tác của Bắc Mục Thiên Tôn. Dương Túc Phong nâng súng lên bắn luôn một phát, thân ảnh của Bắc Mục Thiên Tôn loạng choạng trên không trung, lộn một vòng tuyệt đẹp, vừa vặn gặp phải U Nhược Tử La ở đằng sau lưng, Bắc Mục Thiên Tôn song chưởng cùng đánh ra, U Nhược Tử La kêu lên một tiếng thảm thiết, cả người rơi vào trong hồ nước, bắt lên bọt sóng cực lớn.
Còn Bắc Mục Thiên Tôn tựa hồ cũng lưu lại một chút máu tươi, loạng choạng bỏ chạy, những tay súng bắn tỉa khác của quân Lam Vũ liên tục nổ súng, nhưng hiển nhiên là tựa hồ chẳng có hiểu quả gì.
Không tới thời gian ba giây sau, bóng dáng của Bắc Mục Thiên Tôn liền biến mất, các tay súng bắn tỉa của quân Lam Vũ đều cảm thấy không tài nàotưởng tượng được, nhìn Dương Túc Phong với vẻ khó tin, bọn họ cũng không biết Dương Túc Phong có bắn trúng Bắc Mục Thiên Tôn hay không, nhưng nhìn tình huống, thì khẳng định là Bắc Mục Thiên Tôn đã trúng đạn rồi.
Nếu không tuyệt đối sẽ không hốt hoảng bỏ chạy, thế nhưng, rốt cuộc là viên đạn bắn trung nơi nào, thì thì có một mình Dương Túc Phong biết, viên đạn đã bắn trúng sườn phải của Bắc Mục Thiên Tôn, nếu như lão ta không lập tức bỏ chạy thì một mình Cung Tử Yên cũng có thể lấy được cái mạng của lão.
Đường Thước và Minh Sơn Quế trợn mắt há mồm.
Minh Sơn Quế cuối cùng đã hiểu ra, vì sao Dương Túc Phong có thể hiên ngang đứng vững.
Đường Thước tựa hồ cũng cũng hiểu ra, vì sao Dương Túc Phong tùy tiện nói một câu đã dọa cho hắn quỳ xuống.
Hồ Mạc Sầu lập tức thành một khu cấp cứu, Phất Lôi Đát trở thành người được hoan nghênh nhất, nhưng vẻ mặt lạnh như băng của nàng hiển nhiên cũng làm cho người bên cạnh thêm phần lo lắng, bởi vì nàng căn bản không hề có hứng thú giải thích bệnh tình của bệnh nhân, cho dù là ngươi có hòi nàng tới khô cả họng, thì nàng cũng chẳng thèm nói với ngươi.
Thương thế của Nga Nhi Tuyết Liễu chỉ là ngoại thương, vấn đề không nghiêm trọng, thương thế của Y Địch Liễu Lâm Na cũng không nghiêm trọng, chỉ cần yên tâm tĩnh dưỡng là được rồi. Chỉ có U Nhược Tư La là nghiêm trọng, nàng gần như được Cung Tử Yên vác lên bờ, dáng vẻ như là hấp hối.
Thương thế của U Nhược Tử La tới tận bây giờ vẫn còn chưa lành hẳn, nay lại bị Bắc Mục Thiên Tôn võ công càng thêm hùng mạnh đánh trọng thương, làm thương thế tái phát, sắc mặt trắng như giấy, cho dù có Tinh Mông Thạch hộ thể, vẫn làm người ta cảm thấy vô cùng lo lắng, tiểu cô nương Na Tháp Lỵ nước mắt đã nhỏ ra tí tách, làm người ta cảm thấy càng thêm lo lắng.
Dương Túc Phong cũng lòng như lửa đột, sợ rằng U Nhược Tử La có điều gì nằm ngoài y muốn, nhưng bề ngoài y lại phải tỏ gia trầm tĩnh, đột nhiên nghe thấy giọng nói yếu ớt của Nga Nghi Tuyết Liễu nói :
– Dương Túc Phong, Thánh Điện bọn ta nợ ngươi một ân tình, bọn ta sẽ trả lại cho ngươi…
Dương Túc Phong cười khổ lắc đầu nói :
– Cám ơn cô đã chiếu cố cho Phương Phỉ Thanh Sương, ân tình ta nợ cô càng nhiều hơn.
Nga Nhi Tuyết muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại không nói ra, Phất Lôi Đát mau chóng giúp nàng băng bó vết thương, nàng vội vàng muốn trờ về tổng bộ Thánh Điện đế quốc Tinh Hà để báo cao tin tức Bắc Mục Thiên Tôn xuất động, cho nên không để ý tới lời mời ở lại của Dương Túc Phong và sự cảnh cáo của Phất Lôi Đát, vội vàng bỏ đi.
Dương Túc Phong nhìn theo bóng lưng của Nga Nhi Tuyết Liễu đột nhiên có chút cảm giác mất mác vô cớ, quay đầu lại đang muốn xem thương thế của U Nhược Tử La, thị lại nghe thấy Viên Ánh Lạc nhỏ giọng bẩm báo bên tai mình :
– Phong, người Ngõa Lạp lại gây chuyện rồi, bọn chúng đánh lén bộ đội của Lệnh Thiên Vũ.
kedochanh
23-01-2011, 09:00 PM
Giang Sơn Như Thử Đa Kiêu
Tác giả: Nam Hải Thập Tứ Lang
Chương 364: Thánh vật của người NGõa Lạp (P1).
Dịch: chimcanhcut
Nguồn: st
Lệnh Thiên Vũ không ngờ rằng có thể gặp phải kỵ binh Lão Nha của người Ngõa Lạp ở nơi này.
Dựa theo bố trí chiến lược tổng thể của quân Lam Vũ, Lệnh Thiên Vũ suất lĩnh một tiểu đoàn bộ binh tiến vào Tang Phổ Đa Lợi Á, lập nên nền móng cho cứ điểm tiền tiêu của quân Lam Vũ ở trong biên cảnh vương quốc Cơ Nỗ Địch Á, để làm căn cứ cho sau này tiến vào cao nguyên Huyết Sắc, đồng thời cũng là thành lũy kiên cố để đề phòng người Ngõa Lạp nam hạ.
Sách lược này rõ ràng là nhắm vào người Ngõa Lạp, Lệnh Thiên Vũ cũng cảm thấy người Ngõa Lạp khẳng định sẽ đưa ra phản ứng.
Nhưng hắn đung là không ngờ được, mình tiến vào Tang Phổ Lợi Á thời gian còn chưa được một tuần lễ, thì người Ngõa Lạp đã phát động tấn công.
– *** lại báo cát!
Có quan quân của quân Lam Vũ nhỏ giọng nguyền rủa chửi bời, sau đó kéo cái mũ sắt xuống thật thấp, rồi lại kéo cổ áo của đồng phục ngụy trang lên cao, để tránh bão cát tấn công.
Thế nhưng, khi gió bắc thé gào, thì bão cát vẫn cứ cuốn thẳng lên che trời lấp đất ùn ùn kéo đến, giữa đất trời đều là một vùng màu vàng mịt mù của cát, không khí khô khốc làm cho người ta không thể nào hít thở được, hơn nữa lại còn toàn là cát bụi, cơ hồ làm cho người ta phải ngạt thở, những hạt cát to như là hạt đậu nện lên mặt người, thậm chí có thể có thể làm toạc cả ra máu.
Quan binh tiểu đoàn bộ binh quân Lam Vũ mà Lệnh Thiên Vũ suất lĩnh này, trừ một số là chiến sĩ Chim Ưng Sa Mạc vốn có của vương quốc Cơ Nỗ Địch ra, thì những chiến sĩ còn lại cơ bản đền tới từ nước Lâu Lan hoặc là Lỗ Ni Lợi Á.
Bọn họ mặc dù cũng kiêu dũng thiện chiến như chiến sĩ Chim Ưng Sa Mạc, nhưng đối với loại gió cát đầy trời này, đối với loại khảo nghiệm khác nghiệt của đại tự nhiên này, lại hoàn toàn không thể thích ứng được, có không ít chiến sĩ môi khô cong tới toạc cả ra máu, rất nhiều người thậm chí tới ngay cả cơ hội mở mắt ra cũng không có.
Thế nhưng đối với những chiến sĩ Chim Ưng Sa Mạc của vương quốc Cơ Nỗ Địch vốn bàn đầu sinh sống ở trên vùng đất đất này mà nói, thì bọn họ lại thấy thân thiết cứ như về tới nhà vậy, những cơn gió cát này đối với họ là lời thăm hỏi tốt nhất của quê nhà.
Trên thực tế, nơi này đúng là nhà của bọn họ, là trung tâm của đất nước mà bọn họ đã từng dùng đôi bàn tay cần cù này xây dựng lên, Tang Phổ Đa Lợi Á, vốn chính là thủ phủ của vương quốc Cơ Nỗ Địch Á.
Mặc dù ở những vùng đất khác của địa khu Mỹ Ni Tư, đã là mùa xuân hoa tươi nở rộ tràn ngập xuân sắc, nhưng nơi vốn là thủ đổ của vương quốc Cơ Địch Nỗ, địa khu xung quanh Tang Phổ Đa Lợi Á đã từng phồn hoa giàu có, lại đã hoàn toàn biến thành sa mạc hoang vu, không hề có chút màu hoa sắc lá nào.
Đây là một vùng sa mạc hoang vắng không có điểm kết, khắp mọi nơi đầu là cát vàng mênh mông, khắp mọi nơi là những đống hoang tàn đổ nát.
Tất cả mọi con đường đều bị cát bụi cuồn cuộn lấp cho kín mít, mỗi một bước chân đầu đặc biệt khó khăn.
Nơi này vốn chính là địa khu có hoàn cảnh sinh tồn vô cùng ác liệt, khô hạn ít mưa, quanh năm ba trăm sau mươi ngày đều có gió cát.
Có một câu ngạn ngữ nói là, nơi này cả năm chỉ có gió, thổi suốt từ mùa xuân tới tận mùa đông, có thể thấy được gió cát lợi hại như thế nào.
Người Cơ Nỗ Địch đã không biết là hao phí mất bao nhiêu tinh lực của cả đời, mới miễn cưỡng lập nên được đất nước ở trên vùng đất hoang vu này, xây dựng nên được thành Tang Phổ Đa Lợi Á có thể sinh sôi này nở duy trì được cuộc sống.
Thế nhưng, ngay khi bọn họ vừa mới hơi thở phào được một hơi, để hưởng thụ thành quả lao đông của bản thân thì tai họa đã lặng lẽ đổ xuống.
Dân tộc du mục của cao nguyên Huyết Sắc không muốn nhìn thấy ở nơi này xuất hiện một quốc gia có thực lực, cho nên người Ngõa Lạp lũ lượt sai phái kỵ binh Lão Nha nam hạ, giống như sói dữ không ngừng quấy rối và suy yếu thực lực của người Cơ Nỗ Địch.
Cho tới tận hơn mười năm trước, người Ngõa Lạp hoàn toàn đánh hạ được tất cả mọi thành thị do người Cơ Nỗ Địch vất vả khổ nhọc xây dựng lên, bao gồm cả thủ phủ Tang Phổ Đa Lợi Á của bọn họ.
Người Ngõa Lạp chẳng những tàn sát vô số người Cơ Nỗ Địch, cướp đi tất cả tài phú của bọn họ, hơn nữa còn hủy hoại nghiêm trọng địa khu này, bọn chúng phá hủy nguồn nước và những bụi cây cỏ, dùng lửa thiêu cháy hết tất cả mọi thứ ở nơi này.
Làm cho sự hoang vu và vắng vẻ ở nơi này thăng lên một mức độ mới, làm cho gió cát càng gây họa trầm trọng hơn, những mảnh rừng phòng gió mà người Cơ Nỗ Địch Á chẳng dễ dàng gì mới bồi cưỡng lên được, đã bị người Ngõa Lạp chặt đi sạch lẽ, thậm chí ngay cả rễ cây cũng nhổ bật lên, không có cho con người ở nơi này có một chút hi vọng sinh tồn nào nữa.
Phương thức công thành của người Ngõa Lạp vô cùng cũ kỹ, bọn chúng chỉ có rất ít những vũ khí công thành, trong tuyệt đại đa số những lúc công thành, bọn chúng đều dùng Lang Nha bổng đề giải quyết vấn đề, bọn chúng thường thường theo thói quen đều cho mỗi một công trình kiến trúc ở bên trong thành một lễ rửa tội bằng Lang Nha bổng, đập nó thành mảnh vụn.
Lệnh Thiên Vũ phóng mắt nhìn tới, tất cả nhà cửa của Tang Phổ A Lợi Á đều bị Lang Nha bổng nặng nề đập cho tan nát hết cả rồi, gió cát bao chùm lên đại bộ phận kiến trúc, nhưng còn có rất nhiều công trình kiến trúc lộ ra một nửa phần trên ở bên ngoài gió cát.
Do phương thức xây dựng lạc hậu, cho nên khi người Cơ Nỗ Địch xây dựng thành thị, đều thích sử dụng đã lớn trực tiếp chất đống lên mà thành.
Ở trong biên cảnh của vương quốc Cơ Nỗ Địch Á vật liệu gỗ bị nghiêm cấm chặt đốn, bất kể như thế nào cũng không thể sử dụng vật liệu gốc làm vật liệu xây dựng, còn đá thì lại có thể thấy ở khắp mọi người, cũng không hề đáng tiền y như là gió cát, cho nên dù là vương cung của vương quốc Cơ Nỗ Địch, cũng chỉ cùng lắm là công trình kiến trúc bằng đá thuần túy, có điều là chất liệu đá tương đối quý hiểm hơn một chút, bề ngoài của tảng đá trông trơn nhẵn hơn một chút.
– Xem ra thì nơi này đúng là không hợp cho việc cư trụ lắm.
Cấp phó của Lệnh Thiên Vũ, phó tiểu đoàn trưởng Hiên Huân hết sức cảm thông nói, giọng nói của hắn ta cắt đứt suy tưởng của Lệnh Thiên Vũ, làm Lệnh Thiên Vũ ý thức được, nếu như người Cơ Nỗ Địch đã dựa vào quân Lam Vũ rồi, như vậy cứ tiếp tục suy nghĩ về những chuyện trong quá khữ đã không còn ý nghĩa gì nữa.
Bất kể nói như thế nào, lịch sử của vương quốc Cơ Nỗ Địch đều đã qua rồi.
Kiến trúc bằng đá tảng của Tang Phổ Đa Lợi Á không thích hợp để cư ngụ, nhưng lại thích hợp dùng để làm trận địa phòng ngự.
Tuyệt đại đa số chiến sĩ của quân Lam Vũ, đã ẩn trốn trong những công trình kiến trúc bằng đá này, lặng lẽ nghe gió cát rít gào ở phía bên ngoài, bọn họ đều đang nghĩ, nếu như người Ngõa Lạp tới vào lúc này mà nói, thì đứng nói tới đánh trận, chỉ bằng gió cát cũng đã đủ trôn sống người Ngõa Lạp rồi.
Lệnh Thiên Vũ đương nhiên sẽ không cho rằng là như vậy, hắn cảm thấy trận chiến với người Ngõa Lạp nhất định sẽ là một cuộc chém giết vô cùng kịch liệt.
Từ sau khi gia nhập quân Lam Vũ, Lệnh Thiên Vũ liền được an bài tới trường học quan quân lục quân quân Lam Vũ để hoc tập, tiếp thục giáo dục của quân Lam Vũ.
Ở nơi đó hắn phảng phất như nhìn thấy một thế giới hoàn toàn mới, một thế giới hắn chưa từng tiếp xúc qua, vương quốc Cơ Nỗ Địch mà hắn vẫn lấy làm tự hào, chiến sĩ Chim Ưng Sa Mạc mà hắn vẫn lấy làm kiêu ngạo, ở trước mặt cái thế giới mới tinh này không hề đáng được nhắc tới.
Vẻn vẹn trong quá trình học tập chưa tới một tuần lễ, Lệnh Thiên Vũ đã phát giác máu huyến của mình đã bị ngấm sâu bởi gien của quân Lam Vũ rồi, không còn cách nào có thể chia tách khỏi quân Lam Vũ nữa, giáo quan của hắn, chính là Trương Tri Phong.
Lời nói sung mãn tự tin của Dương Túc Phong, làm cho Lệnh Thiên Vũ tin rằng, quân Lam Vũ sẽ là quân đội hùng mạnh nhất trên thế giới, hắn có thể trở thành một phần tử ở trong đó, đúng là cảm thấy vô cùng tự hào.
Bời vì nhu cầu của chiến đấu, Lệnh Thiên Vũ tiếp tục huấn luyện cấp tốc ở trong trường học quan quân lục quân quân Lam Vũ chín tháng, sau đó vào đầu tháng hai, căn cứ vào chỉ thị của Dương Túc Phong, tới sư đoàn 103 của lục quân quân Lam Vũ nhậm chứ, đảm nhận chức tiểu đoàn trưởng của tiểu đoàn thứ tư trung đoàn 316 bộ binh lục quân quân Lam Vũ mới được thành lập.
Chính thức bắt đầu cuộc sống chiến đáu của mình trong quân Lam Vũ.
Tiểu đoàn thứ tư trung đoàn 318 bộ binh lục quân quân Lam Vũ là một đơn vị hoàn toàn mới, còn chưa có một chút kinh nghiệm chiến đấu nào, điều này làm cho Lệnh Thiên Vũ lập tức cảm thấy được trọng trách nặng nề ở trên vai mình.
Ở trong đội ngũ chiến đấu của quân Lam Vũ, nhân tài kiệt suất thực sự quá nhiều, người khác chưa nói, cứ lấy thượng cấp của hắn là trung đoàn trưởng Lăng Uy ra mà nói, chính là một nhân vật thân kinh bách chiến rồi, Lăng Uy gần như đã trải qua tất cả mọi cuộc chiến đấu của sư đoàn 103, vết thương trên người không ít không nhiều vừa vặn đù mười hai cái.
Bởi thế, Lệnh Thiên Vũ cần phải nói với bản thân, tuyệt đối không thể buông lỏng một chút nào, chính như điều Dương Túc Phong đã nói với hắn, ở trong quân Lam Vũ mỗi người đều phải dựa vào đánh trận mà đi lên, hắn cũng không ngoại lệ.
Cùng với việc quân Lam Vũ tiến vào đại lục Y Lan, áp lực quân sự cần phải đối diện tăng gấp bội.
Quân Lam Vũ vào cuối năm ngoài, căn cứ vào nhu cầu chiến đấu trăng tương lai, rất lặng lẽ định ra kế hoạch từng bước phát triển, dần dần mở rộng thực lực của lục quân quân Lam Vũ, để tiện vào lúc cần thiết, để có thể có đủ binh lực để khống chế đảo Lữ Tống và đại lục Y Lan.
Ở những vùng đất rộng lớn này, chỉ dựa mỗi vào hải quân lục chiến đội trang gọn nhẹ thôi là không thể đảm đương được nhiệm vụ tác chiến.
Căn cứ và quy hoạch phát triển sơ bộ của lục quân quân Lam Vũ, để thành công khống chế được đại lục Y Lan, lục quân quân Lam Vũ sẽ phải dựa theo nhu cầu chiến đấu mà tăng lên tới chừng ba mươi vạn người, đương nhiên, đạt được mục tiêu này tuyệt đối không phải là chuyện một sớm một chiều, mà phải tiến hành từng bước một.
kedochanh
23-01-2011, 09:00 PM
Giang Sơn Như Thử Đa Kiêu
Tác giả: Nam Hải Thập Tứ Lan