[Thụy Tư Bạch] Bình Hoa Giới Giải Trí – 65. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Thụy Tư Bạch] Bình Hoa Giới Giải Trí - 65.

Lúc ngủ Ngao Thụy Bằng không thích có ánh sáng, phòng ngủ của anh, rèm cửa sổ đều kéo lại, toàn bộ đèn đều tắt, chính là giơ tay cũng không thấy được năm ngón.

                             

Bạch Lộc thì thích để lại một ngọn đèn ngủ nhỏ, lúc vừa mới tới ở cô cũng có chút không quen, bất quá thói quen của cô đã trở thành dư thừa, mỗi đêm cô chỉ mong có thể nhanh đi ngủ, làm gì có hơi sức mà đi để ý đến thói quen nữa, căn bản là mệt quá chỉ cần nhắm mắt là ngủ.

                             

Cơ thể cô càng ngày càng nóng, lỗ tai rất ngứa, có một bàn tay để trên ngực cô hung hăng nắn bóp, đôi môi ấm áp hôn nhẹ trên cổ cô, cơ thể cô run rẩy, cho là mình đang nằm mơ, kêu nhẹ thành tiếng.

                             

Ngao Thụy Bằng nghiêng đầu hôn môi cô, giọng nói trầm thấp: \”Tỉnh?\”

                             

\”Ừ.\” Cô còn chưa tỉnh hẳn, mơ màng lên tiếng.

                             

Hai người còn chưa thử qua cảm giác sờ soạng nhau trong bóng đêm, Ngao Thụy Bằng bình thường thích bật đèn làm, thích nhìn thân thể của anh, nhìn bộ dáng động tình của cô, cảm thấy kích thích.

                             

Cô mơ mơ màng màng mở mắt ra, cái gì cũng không thấy, trạng thái nửa mê nủa tỉnh, giác quan đặc biệt mẫn cảm, có chút sợ hãi cùng kháng cự đẩy anh, \”Đừng mà…\”

                             

Hoàn toàn không biết bây giờ là ngày hay đêm, chỉ nhớ sáng hôm sau mình phải dậy sớm.

                             

Ngao Thụy Bằng cắn nhẹ trên lỗ tai cô một cái, hô hấp dồn dập, ác liệt nói: \”Vật nhỏ lừa đảo, không trừng trị em đúng là không được rồi.\”

                             

Động tác của anh thành thạo, nháy mắt đã lấy đi sạch quần áo trên người cô, để vật nam tính gần nơi trọng yếu của cô cọ cọ, Bạch Lộc giống như bị điện giật, một cái liền mềm nhũn. Tay anh trượt từ ngực một đường đi xuống, đến eo, đi xuống nơi bí ẩn giữa hai chân cô, không ngừng xoa nắn vân vê.

                             

Bạch Lộc mềm nhũn thành một vũng nước, vô lực kháng cự, chỉ có thể run rẩy rên nhẹ.

                             

Tự biết chạy không nổi, cô ngoan ngoãn vòng tay ôm lấy cổ anh, nhỏ giọng cầu xin tha thứ.

                             

Trong phòng ngủ tối đen, chỉ còn tiếng rên khẽ và tiếng thở gấp, chuông báo thức đột ngột vang lên, Bạch Lộc bỗng nhiên bừng tỉnh, thân thể không tự chủ được khẩn trương vặn vẹo, \”Đừng, báo thức, em phải rời giường đi đến sân bay…\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.