Bạch Lộc nhìn chỗ trống bên cạnh anh, anh đang nhàn nhã khoát tay lên trên lưng ghế dựa, cô khẽ mím môi, chậm rãi di chuyển đến, ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh anh.
Vừa ngồi xuống, cái tay đang khoát trên lưng ghế dựa của anh liền cầm một lọn tóc của cô, nghịch tóc cô.
Bạch Lộc: “….”
Người này sao lại động tay động chân, thân thiết như quen nhau lâu lắm rồi vậy! Tối hôm qua vừa mới nói chuyện tình cảm thì đã hôn cô, làm động tác thân mật cũng dễ như trở bàn tay, tự nhiên đến mức không thể tự nhiên hơn, cô tự nói với mình không được kinh sợ, kinh sợ liền thua.
cô ngẩng đầu nhìn anh cười: “anh đã gọi món chưa?”
Ngao Thụy Bằng cúi đầu nhìn cô, khoé miệng cong lên, đem thực đơn để trước mặt cô: “Chờ em đến chọn.”
Bạch Lộc a một tiếng, cũng không nhăn nhó, nhấn chuông gọi phục vụ.
Nhân viên phục vụ liền tiến vào, ánh mắt sáng rực nhìn tư thế thân mật của hai người. Bạch Lộc có chút xấu hổ, nhân viên phục vụ bây giờ đều bát quái như vậy hả? cô nhanh chóng gọi món, mỉm cười với nhân viên phục vụ.
Bạch Lộc nhớ đến một chuyện, quay đầu nói với anh: “Buổi tối ngày mai em phải bay tới thành phố S.”
Ngao Thụy Bằng nhíu mi: “Liên hoan phim?”
Chuyện này anh đã biết.
Bạch Lộc gật đầu: “Vâng.” Sau đó có chút tự nhiên, “Em chỉ là may mắn được đi ké thảm đỏ, lộ được cái mặt, giải thưởng gì cũng không có.”
Ngao Thụy Bằng bật cười, thấp giọng nói: “không có việc gì, sang năm còn có cơ hội.”
Bạch Lộc híp mắt nở nụ cười, ánh mắt sáng ngời nhìn anh, cười giảo hoạt: “anh đang hứa hẹn với em sao?”
Ngao Thụy Bằng liếc mắt nhìn cô một cái, “Chuyện này phải xem biểu hiện của em.”
Bạch Lộc: “…A.”
Ngao Thụy Bằng nhìn cái tai ửng đỏ của cô, cười khẽ một tiếng: “anh đang nói đến kỹ thuật diễn của em, nghĩ gì vậy?”
Bạch Lộc: “…” Lại rơi vào bẫy.
Đồ ăn rất nhan được mang lên, trong lúc ăn Ngao Thụy Bằng nhận vài cuộc gọi, Bạch Lộc nghe thấy, biết là anh chuyện công việc của anh, chờ anh nói chuyện điện thoại cong, nhịn không được nói: “Rất bận rộn.”
Miệng anh đang ăn bất giác nở nụ cười: “Em rất để ý chuyện anh vừa ăn cơm vừa xử lý công việc sao?”
Bạch Lộc vội vàng lắc đầu: “không có, em chỉ là quan tâm anh.”
A, không nghĩ tới lại đem lời trong lòng nói ra, nhìn thấy miệng anh bất giác cười sâu hơn, Bạch Lộc nhanh chóng cúi đầu.
Nghe cô bé này nói chuyện thật đúng là mẹ nó rất hưởng thụ, khoé miệng Ngao Thụy Bằng cong lên.
Cơm nước xong, Bạch Lộc biết anh còn phải về công ty, vì thế chủ động nói: “Em phải về đây, anh đừng tăng ca quá muộn.”