Ninh Thịnh thức dậy nhìn thấy Thần Dực đang ngồi bên cạnh, ánh mắt mê mang nhìn cô, Ninh Thịnh lắc đầu ảo não, tự chửi mình \’đồ tinh trùng thượng não \’ bây giờ hay rồi, thật sự cô không muốn vướng thêm quá nhiều rắc rối, một Nghiêm Khang là đủ mệt mỏi rồi, giờ lại có thêm một Thần Dực, nhưng dù sao cũng là lỗi của mình phải giải quyết hết thôi
\”Không cần nghĩ nhiều đâu, chuyện hôm nay xem như quên đi !\”
Giữa lúc suy nghĩ ngập trời, cô lại nghe tiếng nói chậm rãi phát ra từ người còn lại, cô quay đầu lại hỏi
\”Vì sao ?\”
\”Cần gì phải có lý do, việc này nói nhỏ không nhỏ nói lớn không lớn, muốn nó như thế nào nó sẽ như thế đó, cần gì phải làm khó nhau !\”
Ha, nếu như muốn người khác tin tưởng thì không nên làm bộ mặt né tránh như vậy, Ninh Thịnh ngồi dậy một tay chống giường một tay nắm lấy cắm hắn nâng lên bắt hắn nhìn thẳng mình
\”Nói thật !\”
\”Có gì phải nói !\”
\”NÓI !\”
Giọng cô giường như đang rít lên, Thần Dực nghe thấy cũng bị giật mình , hắn cố gắng tránh thoát bàn tay của cô, cứ lúc nào nhìn vào ánh mắt đó hắn đều cảm thấy mình không còn là mình nữa, hắn không muốn như vậy, mọi chuyện bây giờ đã quá phức tạp
Rẹttt
Cửa phòng y tế mở ra, nhìn người bước vào Ninh Thịnh nhíu mày, buông Thần Dực ra
Nghiêm Khang mới bước vào phòng nhìn thấy cảnh này liền phát hiện có gì đó không đúng, hắn nhìn qua Thần Dực lại nhìn đến Ninh Thịnh, dù không biết hai người này có chuyện gì nhưng chắc chắn có chuyện, hắn vừa muốn hỏi thì những người khác từ bên ngoài bước vào
\”Về thôi !\”
Ninh Thịnh bước xuống giường, cằm lấy cặp Nguyễn Luân đưa cho mình, tâm tình cô hôm nay có chút dao động cô muốn về nhà sớm một chút để ổn định lại tâm tình
\”Em không muốn đến bệnh viện thật sao ?\”
Thần Túc đi bệnh cạnh cô lo lắng hỏi, Ninh Thịnh nhìn thấy ánh mắt bất an của hắn thì tâm tình lập tức dễ chịu đi một chút, vuốt ve mái tóc hắn âu yếm nhẹ nhàng nói
\”Không cần, em chỉ cần ngủ một giấc nghĩ ngơi một đêm là khỏe thôi !\”
\”Có gì em phải báo cho tụi anh biết nhé, anh lo !\”
\”Được em biết rồi !\”
Cô quay sang cười với Nguyễn Luân người vừa vặn dò mình, tạm biệt cả hai rồi về, trên đường về cô biết rõ có người đi theo mình nhưng lại không muốn để ý, nếu như biết điều thì không nên đến gần cô lúc này, mở cửa vào nhà cô cũng không nhanh chóng vào trong mà đứng chờ người kia
\”Đến rồi thì vào nhà đi !\”
Nghiêm Khang từ trong tối bước ra nhìn cô, Ninh Thịnh cũng lười nói với hắn chỉ liếc mắt qua rồi vào trong, cô nghe tiếng bước chân của hắn cũng đi theo mình
Vào nhà tự rót cho mình cốc nước, uống xong đi ra ngoài thấy hắn vẫn đứng trước cửa, cô nói
\”Anh là người duy nhất đến bây giờ đến nhà tôi đấy, lần này lại có chuyện gì !\”